Bốn ngày giữa rừng sâu – ký ức không thể nào quên của người lính biên cương
Bốn ngày giữa rừng sâu – ký ức không thể nào quên của người lính biên cương
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Bốn ngày giữa rừng sâu – ký ức không thể nào quên của người lính biên cương
Ở thôn Nà Khán, xã Tân An, tỉnh Tuyên Quang ông Trần Văn Chăm, sinh năm 1953, vẫn giữ phong thái điềm đạm của một người lính năm xưa. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, mái tóc đã bạc theo năm tháng, nhưng mỗi khi nhắc về quãng đời quân ngũ, ký ức trong ông vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua.
Năm 1977, khi đất nước vừa thống nhất chưa lâu nhưng tình hình biên giới phía Bắc diễn biến phức tạp, ông Trần Văn Chăm lên đường nhập ngũ. Gác lại cuộc sống nơi quê nhà, ông cùng nhiều thanh niên mang theo khát vọng cống hiến tuổi trẻ, thực hiện nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.
Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên làm nhiệm vụ tại Cao Bằng – vùng biên cương với địa hình núi cao, rừng rậm, thời tiết khắc nghiệt và điều kiện sinh hoạt còn nhiều thiếu thốn. Những con đường mòn quanh co, những cánh rừng bạt ngàn và những dãy núi trùng điệp trở thành nơi người lính trẻ gắn bó trong những năm tháng tuổi xuân.
Cuộc sống nơi biên giới không chỉ đối mặt với khó khăn về thời tiết, địa hình mà còn luôn đòi hỏi ý chí, sự kiên cường và tinh thần đồng đội. Với ông Chăm, điều còn đọng lại sâu sắc nhất không phải là những gian khổ thường ngày, mà là một kỷ niệm ông vẫn nhớ như in suốt cuộc đời.
Đó là một lần trong khi làm nhiệm vụ giữa rừng sâu, do địa hình hiểm trở và rừng núi bạt ngàn, ông không may bị lạc khỏi đơn vị. Giữa núi rừng Cao Bằng mênh mông, không có đường đi rõ ràng, không có lương thực dự trữ, người lính trẻ phải tự mình tìm cách tồn tại và tìm đường trở về.
Suốt bốn ngày, ông gần như không có gì để ăn. Cái đói cồn cào, cái khát và sự mệt mỏi bủa vây từng bước chân. Ban ngày, ông lần theo những khe suối, những triền núi với hy vọng tìm được dấu vết của đơn vị. Ban đêm, giữa tiếng côn trùng và màn đêm tĩnh lặng của rừng sâu, ông vừa nghỉ ngơi, vừa giữ vững niềm tin rằng đồng đội sẽ không bỏ cuộc và bản thân mình cũng không được phép gục ngã.
Ông từng chia sẻ rằng trong những ngày ấy, điều giúp ông vượt qua không chỉ là ý chí của người lính, mà còn là suy nghĩ về gia đình, về quê hương đang chờ ngày mình trở về. Chính niềm tin ấy đã tiếp thêm sức mạnh để ông tiếp tục bước đi, cho đến khi gặp lại đồng đội trong niềm vui vỡ òa.
Mỗi lần nhớ lại, ông chỉ cười hiền và nói rằng:
"Lúc ấy chỉ nghĩ phải sống để trở về với đơn vị, trở về với gia đình. Người lính thì trong hoàn cảnh nào cũng không được bỏ cuộc."
Đối với ông, bốn ngày lạc giữa rừng không chỉ là thử thách về thể lực mà còn là phép thử của ý chí. Ký ức ấy theo ông suốt cuộc đời, để rồi mỗi khi nhìn lại cuộc sống hôm nay, ông càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình, của bữa cơm đủ đầy và những phút giây bình yên bên gia đình.
Hoàn thành nhiệm vụ, ông trở về quê hương Tân An, tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và tham gia các hoạt động của địa phương. Dù không còn khoác trên mình màu xanh áo lính, ông vẫn giữ trọn phẩm chất của người quân nhân: sống chân thành, trách nhiệm và luôn là tấm gương cho con cháu noi theo.
Trong những buổi gặp gỡ với đoàn viên, thanh thiếu nhi, ông thường nhắn nhủ rằng thế hệ trẻ hôm nay may mắn được lớn lên trong hòa bình. Vì vậy, các em cần biết trân trọng lịch sử, yêu quê hương, ra sức học tập và rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển.
Những lời kể giản dị của ông Trần Văn Chăm không chỉ gợi lại một thời tuổi trẻ đầy gian khó của những người lính nơi biên cương, mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh, ý chí và nghị lực của các thế hệ đi trước. Câu chuyện về bốn ngày lạc giữa rừng sâu không chỉ là ký ức của riêng một người lính, mà còn là biểu tượng cho tinh thần kiên cường, bất khuất của những người con Việt Nam trong những năm tháng bảo vệ biên cương Tổ quốc.



