Bài viết

Bốn người con Vĩnh Hải – một ngày, một lý tưởng

Ngày 13/10/1950, trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, bốn người con của quê hương Vĩnh Hải là Hà Văn Thiệc, Nguyễn Văn Luyện, Nguyễn Văn Khuyến và Hà Văn Át đã anh dũng hy sinh. Hơn 75 năm sau, sự hy sinh ấy được chính thức ghi nhận bằng Bằng “Tổ quốc ghi công”.

Hải Phòng22/08/2026xã Vĩnh Hải (xã Vĩnh Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cái tên tưởng như đã nằm yên trong những trang hồ sơ cũ.

Nhưng rồi một ngày, những cái tên ấy trở lại với quê hương.

Ngày 18/1/2026, tại Nhà văn hóa xã Vĩnh Hải, một buổi lễ đặc biệt được tổ chức. Không có tiếng súng, không có khói lửa, nhưng trong không khí trang nghiêm của buổi lễ, lịch sử như được gọi về.

Bốn cái tên được trang trọng nhắc lên:

Hà Văn Thiệc – sinh năm 1912.
Nguyễn Văn Luyện – sinh năm 1912.
Nguyễn Văn Khuyến – sinh năm 1924.
Hà Văn Át – sinh năm 1930.

Bốn con người, bốn hoàn cảnh, bốn cuộc đời khác nhau.

Nhưng họ có chung một quê hương.

Và họ có chung một ngày hy sinh: 13/10/1950.

Đó là những năm tháng cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang diễn ra vô cùng gian khổ. Đất nước chưa có hòa bình. Những người dân bình thường cũng có thể trở thành những người chiến sĩ khi Tổ quốc cần.

Bốn người con của quê hương Vĩnh Hải đã lựa chọn con đường ấy.

Họ đã ra đi khi đất nước còn chìm trong chiến tranh và không trở về.

Nhiều năm sau, ngày 18/1/2026, Đảng bộ, chính quyền và Nhân dân xã Vĩnh Hải tổ chức lễ suy tôn, trao Bằng “Tổ quốc ghi công” cho thân nhân bốn liệt sĩ.

Điều khiến tôi xúc động nhất không chỉ là khoảnh khắc những tấm bằng được trao cho thân nhân.

Mà là ý nghĩa của việc một cái tên được gọi lại sau nhiều năm tháng.

Bởi với một người đã hy sinh, điều quý giá không chỉ là một tấm bằng hay một danh hiệu.

Đó là khi quê hương vẫn nhớ.

Đó là khi con cháu vẫn nhắc.

Đó là khi thế hệ hôm nay hiểu rằng cuộc sống bình yên mình đang có không tự nhiên mà đến.

Bốn liệt sĩ Hà Văn Thiệc, Nguyễn Văn Luyện, Nguyễn Văn Khuyến và Hà Văn Át đã trở thành một phần ký ức thiêng liêng của Vĩnh Hải.

Và câu chuyện của các ông nhắc chúng ta một điều giản dị:

Có thể thời gian làm phai màu những trang giấy, nhưng không thể làm mất đi sự hy sinh vì Tổ quốc.

Hôm nay, trên quê hương Vĩnh Hải, những đứa trẻ được đến trường trong tiếng cười.

Các em không còn phải nghe tiếng bom.

Không phải chia tay cha anh để ra trận.

Nhưng các em có một nhiệm vụ khác: học tập thật tốt, sống thật tử tế và biết trân trọng những gì mình đang có.

Đó chính là cách thế hệ hôm nay viết tiếp câu chuyện của những người đã nằm xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn