BÓNG ÁO TRẮNG GIỮA VÙNG DỊCH
Những y sĩ và dân quân vùng giải phóng không chỉ chiến đấu với bom đạn mà còn chống chọi với dịch bệnh để bảo vệ tính mạng đồng bào.
“Hồi đó vùng căn cứ thiếu thuốc men dữ lắm. Sốt rét rừng, kiết lỵ hoành hành khắp nơi.
Chị Mai là y sĩ trẻ mới ngoài hai mươi tuổi.
Ngày nào chị cũng đeo túi thuốc băng rừng tới từng làng chữa bệnh cho dân.
Có hôm mưa lớn nước suối dâng cao, chị phải bám dây rừng mới qua được.
Thuốc ít nên chị phải chia từng viên cho bệnh nhân.
Nhiều đêm thương binh sốt cao, chị thức trắng lau người và nấu lá thuốc cho họ uống.
Một lần dịch bệnh bùng phát trong làng nhỏ giữa rừng sâu.
Ai cũng sợ lây nhưng chị Mai vẫn ở lại chăm sóc từng người.
Chị nói:
‘Người dân còn bệnh thì mình chưa thể nghỉ.’
Sau nhiều ngày kiệt sức, chính chị cũng ngã bệnh nặng.
Khi đồng đội đưa chị về tuyến sau thì chị vẫn hỏi:
‘Mấy em nhỏ trong làng đỡ sốt chưa?’
Cho đến hôm nay, người dân vùng ấy vẫn nhắc về chị như một thiên thần áo trắng giữa thời chiến.”



