Bài viết

BÓNG CÂY BÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN

Trên những cung đường hành quân năm xưa, một bóng cây, một giếng nước hay một khoảng đất mát cũng đủ trở thành nơi người lính dừng chân. Những điều rất bình dị ấy lại lưu giữ những ký ức sâu sắc của một thời hoa lửa.

Quảng Ngãi23/08/2026Xã Sơn Thủy (Đoàn xã Sơn Thủy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Chính kể rằng những năm tháng chiến đấu, đơn vị thường phải hành quân qua những con đường rừng dài và khó đi.

Có những ngày nắng rất gắt.

Ba lô trên vai ngày càng nặng.

Đôi chân mỏi nhừ sau nhiều giờ hành quân.

Mỗi khi gặp một bóng cây lớn bên đường, mọi người lại tranh thủ dừng chân nghỉ ít phút.

Không ai nằm nghỉ lâu.

Người uống nước, người tháo giày kiểm tra chân, người tranh thủ hỏi thăm đồng đội.

Có lần, dưới một gốc cây lớn, ông Chính cùng đồng đội ngồi nghỉ.

Một người bạn lấy trong túi ra tấm ảnh gia đình đã cũ và đưa cho mọi người xem.

Trong ảnh là cha mẹ và mấy người em của anh.

Ai cũng chuyền tay nhau xem rồi kể về gia đình mình.

Chỉ vài phút ngắn ngủi nhưng tiếng cười vang lên giữa khu rừng.

Sau đó, tất cả lại đứng dậy tiếp tục hành quân.

Nhiều năm sau, ông Chính có dịp trở lại nơi ấy.

Gốc cây ngày xưa vẫn còn.

Ông đứng rất lâu dưới bóng cây.

Ông nhớ những người đồng đội từng ngồi bên mình.

Có người đã trở về.

Có người mãi mãi nằm lại.

Ông nói:

“Cây vẫn còn, con đường vẫn còn, chỉ có những người từng ngồi dưới bóng cây ấy đã đi về những nơi khác.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn