BÓNG CÂY GIÀ VÀ NHỮNG LỜI NHẮC VỀ NỀN NẾP
Ở TDP Phúc Sơn, có những người cựu chiến binh không cần nói nhiều vẫn khiến lớp trẻ cảm nhận được sự từng trải. Ông Trần Xuân Hiền, sinh ngày 05 tháng 10 năm 1946, từng mang quân hàm Thượng úy, là một trong những người như thế. Tuổi đời đã cao, bước chân đã chậm hơn trước, nhưng ở ông vẫn còn nguyên vẻ điềm đạm, chắc chắn của người từng được rèn luyện trong môi trường quân ngũ.
Ở TDP Phúc Sơn, có những người cựu chiến binh không cần nói nhiều vẫn khiến lớp trẻ cảm nhận được sự từng trải. Ông Trần Xuân Hiền, sinh ngày 05 tháng 10 năm 1946, từng mang quân hàm Thượng úy, là một trong những người như thế. Tuổi đời đã cao, bước chân đã chậm hơn trước, nhưng ở ông vẫn còn nguyên vẻ điềm đạm, chắc chắn của người từng được rèn luyện trong môi trường quân ngũ.
Tham gia Hội Cựu chiến binh từ tháng 02 năm 1990, ông Hiền thuộc lớp hội viên gắn bó với tổ chức Hội từ những ngày đầu. Với ông, Hội không chỉ là nơi gặp lại đồng đội, mà còn là nơi để mỗi người cựu chiến binh tự nhắc mình phải sống sao cho xứng đáng với quá khứ. Người lính khi trở về đời thường có thể không còn đứng trong hàng quân, nhưng vẫn còn trách nhiệm giữ gìn nền nếp trong gia đình, trong xóm phố và trong chính cách ứng xử hằng ngày.
Khi trò chuyện với con cháu, ông Hiền thường không kể chuyện theo lối dài dòng. Ông hay nhắc những điều ngắn gọn mà thấm thía: làm người phải biết giữ chữ tín, đi đâu cũng phải nhớ mình là con cháu của quê hương, làm việc gì cũng đừng qua loa. Theo ông, những năm tháng quân ngũ đã dạy con người sự cẩn trọng. Một nhiệm vụ dù nhỏ cũng phải làm đến nơi đến chốn; một tập thể muốn vững thì từng người phải biết tự giác; một gia đình muốn yên ấm thì mỗi thành viên phải biết nhường nhịn, yêu thương và tôn trọng nhau.
Điều đáng quý ở ông Hiền là sự mẫu mực âm thầm. Trong sinh hoạt chi hội, trong đời sống khu dân cư, ông luôn giữ thái độ ôn hòa, chân thành, góp ý bằng sự từng trải chứ không áp đặt. Với bà con, ông sống gần gũi; với con cháu, ông nghiêm mà thương; với việc chung, ông giữ tinh thần của người cựu chiến binh: còn sức thì còn góp, còn tiếng nói thì còn nhắc nhở điều hay, lẽ phải.
Câu chuyện về ông Trần Xuân Hiền giống như bóng cây già trong một khu dân cư: không ồn ào nhưng bền bỉ, không rực rỡ nhưng che mát bằng sự bình tâm và nhân hậu. Từ cuộc đời ông, người trẻ có thể hiểu rằng truyền thống không chỉ được giữ trong những trang sách, mà còn trong nếp sống của từng người đi trước. Chính sự giản dị, kỷ luật và nghĩa tình ấy đã làm nên vẻ đẹp của người lính trở về giữa đời thường.


