Bóng Cây Kơ Nia Giữa Trời Bom
Một câu chuyện đậm chất Tây Nguyên đại ngàn về cây kơ nia – biểu tượng của buôn làng – đã trở thành nơi che chở cho bộ đội và người dân trong những ngày chiến tranh khốc liệt.
Tôi là Y Rin Kbuôr, sinh năm 1945, người M’nông ở vùng đất Đắk Lắk. Trong buôn tôi có một cây kơ nia rất lớn, đứng giữa bãi đất rộng, tán lá xòe ra như mái nhà của đại ngàn.
Người già trong buôn nói:
“Cây kơ nia có hồn. Nó che chở cho người sống trên đất này.”
Khi chiến tranh đến, lời nói ấy càng trở nên đúng.
Tôi tham gia du kích, ban ngày làm rẫy, ban đêm canh gác. Bộ đội thường về buôn nghỉ chân, và gốc cây kơ nia trở thành nơi tập kết, hội ý.
Một buổi trưa, khi nắng đổ lửa trên đất đỏ, chúng tôi đang họp dưới gốc cây thì nghe tiếng máy bay.
Không kịp chạy xa, mọi người lập tức tản ra, ẩn mình quanh gốc kơ nia.
Máy bay lượn vòng rồi thả bom. Đất rung chuyển, khói bụi mù mịt.
Tôi ép sát vào thân cây, tim đập dồn dập. Những mảnh đất đá bắn tung tóe, nhưng tán cây dày đã chắn bớt rất nhiều.
Khi tiếng bom ngừng lại, tôi mở mắt. Xung quanh cây, đất bị cày xới, nhưng chúng tôi vẫn còn sống.
Một anh bộ đội nhìn lên tán cây, nói:
“Cây này… như người mẹ của buôn làng.”
Tôi đưa tay chạm vào thân cây, cảm nhận lớp vỏ sần sùi mà vững chãi.
Từ đó, mỗi lần có nguy hiểm, chúng tôi lại tìm về gốc kơ nia.



