Khác

Bóng Chiều Trên Đường Mòn

Phú Thọ27/11/2025Bùi Văn Nguyên (Chi đoàn xóm Phủ Vệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Quý ngồi bên hiên nhà, ánh nắng chiều soi lên mái tóc bạc. Trước mắt bà, con đường mòn dẫn vào làng vẫn còn vẹn nguyên, nhưng bà biết, ngày xưa, nơi đây từng là những ngày tháng bom đạn, lửa khói mà bà cùng đồng đội phải băng qua.

Bà Quý từng là thanh niên xung phong, đảm nhiệm việc mở đường, vận chuyển lương thực và thuốc men cho bộ đội trong những năm chiến tranh. Ngày đó, bà chỉ mới đôi mươi, nhưng lòng can đảm đã khiến bà dám bước vào những nơi nguy hiểm nhất.

Một hôm, khi đang gùi thóc qua một con suối lầy lội, bom địch rơi gần. Bà cùng mấy cô, cậu khác lặng im nép vào gốc cây. Trái tim đập mạnh, tay run nhưng bà vẫn không rời khỏi gánh thóc trên vai. Bà nhớ lời chỉ huy:
Mỗi bao thóc đưa qua, đồng đội có cơm ăn, là cứu sống một người.

Hôm nay, trong thôn, Bà Quý vẫn được các cháu gọi là “cô Quý của ngày xưa”, nhưng bà chỉ cười hiền:
Ngày đó ai cũng làm, đâu riêng mình tôi. Chỉ mong thế hệ sau hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có.

Bà cẩn thận đặt bó hoa nhỏ trước tượng đài thanh niên xung phong trong làng, ánh mắt nhìn xa xăm về những con đường mòn cũ:
Bao năm trôi qua, những bước chân ngày xưa vẫn in dấu trên con đường này. Và giờ, chính các cháu sẽ bước tiếp.

Câu chuyện về bà Quý – dũng cảm, kiên cường và âm thầm hy sinh – trở thành một phần ký ức sống trong làng. Mỗi khi ánh chiều cuối ngày rọi xuống con đường mòn, người ta như nghe thấy những bước chân thanh niên xung phong ngày xưa, vẫn bền bỉ đi giữa khói lửa, vì một ngày mai bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bóng Chiều Trên Đường Mòn | Câu chuyện thời hoa lửa