Cựu chiến binh

Bóng Chim Đêm Trên Dòng Kênh Lửa” — Câu chuyện về người lính trinh sát Mai Văn Luông

Vĩnh Long11/05/2026xã Đông Hải (xã Đông Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Bóng Chim Đêm Trên Dòng Kênh Lửa” — Câu chuyện về người lính trinh sát Mai Văn Luông

Cựu chiến binh Mai Văn Luông, sinh ngày 5 tháng 1 năm 1950 tại Đông Hải, từng là một chiến sĩ trinh sát nổi tiếng gan dạ trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Với đồng đội năm xưa, ông được gọi bằng cái tên “Bóng chim đêm” bởi khả năng luồn sâu, bám địa bàn và di chuyển bí mật giữa vùng địch kiểm soát.

Ông Mai Văn Luông sinh ra trong gia đình nghèo có sáu anh em. Cha mất sớm vì bệnh nặng, mẹ ông phải đi làm thuê khắp nơi để nuôi con. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày mò cua bắt ốc và những đêm nghe tiếng súng vọng về từ xa.

Năm 1966, khi mới mười sáu tuổi, ông đã tham gia làm giao liên cho lực lượng cách mạng địa phương. Nhờ thông thạo địa hình sông nước và có tài bơi lội giỏi, ông thường được giao nhiệm vụ dẫn đường cho cán bộ vượt qua những khu vực nguy hiểm.

Đến tháng 4 năm 1970, ông chính thức được bổ sung vào đội trinh sát hoạt động ở vùng ven biển miền Tây Nam Bộ. Công việc của người lính trinh sát vô cùng nguy hiểm: bí mật theo dõi hoạt động của địch, nắm vị trí đóng quân và báo tin cho đơn vị.

Ông Luông nhớ mãi nhiệm vụ đặc biệt diễn ra vào đêm 11 tháng 12 năm 1972. Hôm đó, đơn vị nhận tin địch chuẩn bị mở cuộc càn quét lớn vào khu căn cứ gần rừng đước ven biển. Ông được giao bí mật tiếp cận khu vực đóng quân để xác định chính xác hướng tiến quân của đối phương.

Khoảng 9 giờ tối, ông một mình chèo xuồng nhỏ men theo con kênh tối om giữa hai hàng dừa nước. Để tránh bị phát hiện, ông phủ bùn kín người và dùng lá đước ngụy trang chiếc xuồng.

Đến gần nửa đêm, ông tiếp cận được khu vực địch đóng quân. Từ dưới đám lục bình ven bờ, ông lặng lẽ quan sát từng tốp lính, số xuồng máy và hướng di chuyển của đối phương.

Bất ngờ, một toán lính mang đèn pin đi kiểm tra sát mép nước. Ông phải lặn xuống dòng kênh lạnh buốt, chỉ chừa một đoạn ống tre nhỏ để thở. Suốt gần ba mươi phút, ông nằm im dưới nước giữa trời đêm tối đen, không dám cử động mạnh.

Sau khi thu thập đầy đủ thông tin, ông bí mật quay trở về căn cứ trước rạng sáng ngày 12 tháng 12 năm 1972. Nhờ nguồn tin chính xác ấy, lực lượng cách mạng đã kịp thời di chuyển cơ sở và tránh được cuộc càn quét quy mô lớn của địch.

Nhưng ký ức khiến ông day dứt nhất là trận chiến đầu năm 1973 gần khu vực cửa biển. Trong lúc làm nhiệm vụ dẫn đường cho đơn vị rút lui, một đồng đội trẻ bị trúng đạn khi vừa vượt qua bờ kênh.

Không bỏ lại đồng chí, ông Mai Văn Luông quay lại kéo bạn mình vào bụi đước giữa làn đạn dày đặc. Ông kể rằng lúc ấy nước dưới chân đỏ màu máu, còn tiếng súng vang kín cả cánh rừng.

Dù cố gắng hết sức, người đồng đội ấy vẫn hy sinh trên tay ông trước lúc trời sáng. Hơn năm mươi năm trôi qua, ông vẫn nhớ rõ gương mặt và lời dặn cuối cùng của người bạn chiến đấu năm xưa:

“Nếu còn sống trở về… nhớ kể cho má tôi nghe là tôi không sợ.”

Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng 30 tháng 4 năm 1975, ông Mai Văn Luông trở về quê hương Đông Hải với cơ thể đầy thương tích do nhiều năm hoạt động bí mật giữa chiến trường.

Những năm đầu sau giải phóng, ông sống bằng nghề vá lưới thuê và làm ruộng. Dù cuộc sống còn nghèo khó, ông chưa từng than vãn. Người dân trong vùng quý trọng ông bởi tính cách trầm lặng, nghĩa tình và luôn giúp đỡ bà con lúc khó khăn.

Năm 2000, ông tham gia công tác hội cựu chiến binh và thường xuyên kể chuyện truyền thống cho thanh niên địa phương. Mỗi lần nhắc về chiến tranh, ánh mắt ông luôn chất chứa nỗi nhớ đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường năm xưa.

Ông thường nói:

“Người còn sống phải sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm xuống.”

Ngày nay, dù tuổi đã ngoài bảy mươi lăm, sức khỏe yếu đi nhiều vì vết thương cũ, nhưng với bà con Đông Hải, cựu chiến binh Mai Văn Luông vẫn là “bóng chim đêm” quả cảm của một thời khói lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn