Bài viết

Bông cúc trắng trên mâm pháo

Quảng Ninh05/07/2026Đỗ Gia Minh (LCĐ Khoa Ngoại ngữ, Trường ĐHHL)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Vào những năm 1970, tại một trận địa pháo cao xạ bảo vệ bầu trời Quảng Bình, đơn vị của anh Thỏa đóng quân cạnh một ngôi làng nhỏ bị bom cày xới tan hoang. Giữa bom đạn ác liệt, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng tâm hồn của những người lính trẻ mười chín, đôi mươi khi ấy vẫn rất lãng mạn. Ở trận địa năm ấy có cô giao liên tên Hà, quê ở Hà Tĩnh. Hà có nụ cười rất tươi và mái tóc dài thơm mùi bồ kết. Mỗi lần ra trận địa truyền đạt mệnh lệnh, Hà lại mang cho các chiến binh pháo thủ khi thì quả ổi xanh, khi thì nắm lá chè đại ngàn. Anh pháo thủ tên Nam thầm yêu Hà nhưng chẳng dám ngỏ lời, chỉ biết gửi gắm tình cảm qua những bài thơ chép vội trong sổ tay. Một ngày mùa hạ nắng cháy da người, trận chiến diễn ra vô cùng khốc liệt. Máy bay địch điên cuồng trút bom xuống trận địa. Nam và các đồng đội kiên cường bám pháo, bắn trả tan nát bầu trời. Giữa tiếng cao xạ gầm vang, Hà chạy qua làn bom đạn để mang một bức điện khẩn của chỉ huy. Vừa đến cửa hầm pháo, một loạt bom bi nổ loang lổ. Hà bị trúng mảnh bom, ngã xuống ngay cạnh chân bệ pháo. Nam lao đến, ôm lấy cô gái nhỏ, máu nhuộm đỏ chiếc áo thanh niên xung phong. Trước khi nhắm mắt, Hà không kịp nói lời nào, chỉ khẽ mở bàn tay đang nắm chặt: Bên trong là một bông cúc dại màu trắng, loài hoa cô hái vội ven đường để tặng cho Nam. Sau trận chiến ấy, đơn vị bắn rơi hai máy bay Mỹ nhưng không ai cười nổi. Nam đặt bông cúc trắng dính máu ấy lên mâm pháo, ép vào cuốn sổ tay. Cho đến tận ngày giải phóng, bông hoa cúc trắng khô cằn ấy vẫn theo anh đi suốt các chiến trường, như một minh chứng cho tình yêu và lý tưởng của một thế hệ ""thời hoa lửa"" – yêu nhau trong bom đạn và hy sinh vì độc lập của Tổ quốc."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bông cúc trắng trên mâm pháo | Câu chuyện thời hoa lửa