Bài viết

BÓNG DÁNG GIỮA LÀN KHÓI

Hưng Yên21/11/2025Đoàn xã Vũ Tiên, tỉnh Hưng Yên (Đoàn xã Vũ Tiên, tỉnh Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng bom chiều nay lại rung chuyển cả thung lũng. Đất đá rơi lả tả xuống mái nhà đã thủng lỗ chỗ. Minh nằm ép sát xuống nền đất lạnh, hai tay che đầu. Chiếc đèn dầu bị hất văng, lập lòe trong góc nhà như con đom đóm bị giam trong chiếc lồng tối.

Chiến tranh kéo dài đã ba năm. Ngôi làng của Minh – vốn là nơi mỗi mùa lúa chín đều thơm mùi rơm mới – giờ chỉ còn tiếng thở dài và những căn nhà sập nửa. Minh mới mười hai tuổi, nhưng đôi mắt đã dày thêm những nếp lo âu như người lớn.

Chiều hôm đó, khi tiếng nổ ngừng lại, Minh bước ra sau nhà. Đồng lúa đã thành tro, khói còn bốc lên nghi ngút. Giữa màn bụi mù, cậu thấy một người lính trẻ đang nằm bất động. Bộ quân phục dính đầy đất, khuôn mặt còn rất trẻ, có lẽ chỉ hơn anh trai Minh vài tuổi. Minh ngập ngừng, tim đập mạnh, nhưng rồi vẫn chạy tới.

Người lính mở mắt, nhìn Minh bằng ánh mắt vừa hoảng loạn vừa biết ơn.

“Em… có nước không?” – anh hỏi, giọng khàn đặc.

Minh run run rót ít nước trong chiếc bình gốm đem theo. Anh lính uống từng ngụm nhỏ, như sợ sẽ làm vỡ khoảnh khắc yên bình hiếm hoi ấy.

“Anh… không muốn đánh nhau nữa,” người lính thì thầm. “Anh chỉ muốn về nhà.”

Minh im lặng. Cậu cũng muốn vậy. Muốn anh trai cậu – đã ra trận từ năm trước – có thể quay lại ngôi nhà nhỏ, nơi mỗi tối mẹ vẫn đặt thêm một chiếc bát dù bàn ăn chỉ còn ba người.

Cả hai ngồi cạnh nhau trong tiếng gió đẩy làn khói bay đi. Không ai nói thêm lời nào, nhưng Minh nhận ra: giữa chiến tranh, có những khoảnh khắc lòng người chạm vào nhau mà không cần đến câu chữ.

Cuối cùng, Minh dìu người lính về phía con đường mòn dẫn ra khỏi làng – nơi có thể tìm được trạm cứu thương. Mỗi bước đi, Minh thấy nặng trĩu nhưng cũng lạ lùng nhẹ nhõm. Cậu biết, dù chỉ là một hành động nhỏ, nhưng đó là điều duy nhất cậu có thể làm để giữ lại chút nhân tính giữa thời loạn lạc.

Khi hoàng hôn buông xuống, Minh quay lại thung lũng. Khói vẫn còn, chiến tranh vẫn chưa dừng, nhưng trong lòng cậu có một điều mới mẻ – một hy vọng mong manh rằng, một ngày nào đó, tiếng súng sẽ im, và những người trở về có thể kể lại câu chuyện này như một dấu son của lòng tốt giữa những ngày tối tăm nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn