Cựu Thanh niên xung phong

Bóng dáng người nữ thanh niên xung phong: Nguyễn Thị Thoa

Năm 1962, bà gia nhập đoàn công nhân do Bộ Giao thông vận tải tuyển chọn, theo chân đoàn lên vùng núi Lai Châu. Tại đây, bà cùng đồng đội sáp nhập vào Công trường 426 và nhận nhiệm vụ đặc biệt: sang nước bạn Lào mở tuyến đường từ Tây Trang đến gần Phông Sa Lì — nơi núi rừng hiểm trở, hoang vu. Những tháng ngày trên đất bạn là chuỗi thử thách khắc nghiệt: sốt rét rừng, thiếu thốn, hiểm nguy rình rập. Thế nhưng, không một ai chùn bước. Trong tim họ luôn cháy sáng tinh thần đoàn kết và lòng yêu nướ

Lai Châu17/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa miền núi Tây Bắc yên bình và thơ mộng, có một người phụ nữ tuổi đã cao nhưng trí tuệ vẫn minh mẫn lạ thường — Nguyễn Thị Thoa (13/8/1945). Cuộc đời bà là một bản hùng ca thầm lặng, được viết nên bằng mồ hôi, ý chí và một tình yêu đất nước sâu nặng.

Mới 17 tuổi, khi nhiều người bạn đồng trang lứa còn đang sống trong vòng tay gia đình, bà Thoa đã lựa chọn một con đường khác — rời quê hương để đi làm công nhân mở đường. Không do dự, không toan tính, lý tưởng của bà khi ấy chỉ giản dị: “Đất nước cần, mình đi.” Chính tinh thần ấy đã đưa cô gái trẻ năm nào trở thành một trong những thanh niên xung phong tiêu biểu của thời kỳ đầy gian khó.

Năm 1962, bà gia nhập đoàn công nhân do Bộ Giao thông vận tải tuyển chọn, theo chân đoàn lên vùng núi Lai Châu. Tại đây, bà cùng đồng đội sáp nhập vào Công trường 426 và nhận nhiệm vụ đặc biệt: sang nước bạn Lào mở tuyến đường từ Tây Trang đến gần Phông Sa Lì — nơi núi rừng hiểm trở, hoang vu. Những tháng ngày trên đất bạn là chuỗi thử thách khắc nghiệt: sốt rét rừng, thiếu thốn, hiểm nguy rình rập. Thế nhưng, không một ai chùn bước. Trong tim họ luôn cháy sáng tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước mãnh liệt.

Năm 1965, bà trở về nước, tiếp tục dấn thân nơi tuyến lửa trong vai trò thanh niên xung phong lấp hố bom. Những địa danh như Đèo Pha Đin, cầu Nậm Mức, cầu Xuân Tre, Đèo Hoa, Mường Ẳng… đã in dấu chân bà cùng đồng đội. Bom đạn vừa ngớt, họ lập tức lao ra hiện trường, san lấp hố bom, sửa đường, giữ cho mạch giao thông luôn thông suốt — góp phần nối liền hậu phương với tiền tuyến.

Đó là những tháng ngày không thể nào quên: những đêm trắng giữa rừng sâu, những bữa cơm vội vàng bên miệng hố bom còn nóng, và cả những khoảnh khắc đau đớn khi chứng kiến đồng đội ngã xuống. Tất cả đã trở thành ký ức khắc sâu trong tâm trí bà — vừa bi thương, vừa hào hùng.

Hơn 60 năm trôi qua, bà Nguyễn Thị Thoa giờ đây sống bình dị giữa núi rừng Lai Châu thanh bình. Nhưng câu chuyện cuộc đời bà vẫn lặng lẽ tỏa sáng như một biểu tượng đẹp đẽ về lòng yêu nước, tinh thần xung phong và sự hy sinh cao cả của thế hệ thanh niên năm xưa.

Ở bà, ta thấy hình ảnh người phụ nữ Việt Nam — giản dị mà kiên cường, lặng lẽ mà vĩ đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bóng dáng người nữ thanh niên xung phong: Nguyễn Thị Thoa | Câu chuyện thời hoa lửa