Bài viết

BÓNG ĐÊM KHÔNG TẮT Ở BA CHÚC

An Giang25/11/2025Đoàn Phường Chi Lăng (Đoàn Phường Chi Lăng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÓNG ĐÊM KHÔNG TẮT Ở BA CHÚC

Trên vùng đất sát biên giới An Giang, có một ngôi nhà nhỏ mái ngói đỏ, đứng lặng giữa những hàng thốt nốt. Đó là Nhà mồ Ba Chúc – nơi giữ lại ký ức bi thương nhưng kiên cường của người dân Ba Chúc trong những ngày bão tố của năm 1978.

Ngày ấy, Ba Chúc là một làng quê yên bình. Bà Hai Sương, một người phụ nữ hiền lành trong làng, sống cùng hai đứa cháu nhỏ. Cuộc sống của họ xoay quanh ruộng lúa, chợ phiên và những buổi chiều nghe chuông chùa Tức Dụp vang vọng.

Nhưng một buổi sáng tháng 4, tiếng súng và tiếng thét xé toạc sự bình yên ấy. Quân Pol Pot tràn qua biên giới, mang theo chết chóc. Người dân Ba Chúc hoảng loạn chạy vào chùa Phi Lai và chùa Tam Bửu tìm nơi ẩn náu. Bà Hai Sương cũng nắm tay hai đứa cháu chạy trong làn khói đen cuồn cuộn.

Trong bóng tối của chùa, người dân nghe tiếng đập phá, tiếng than khóc, tiếng gọi nhau thất thanh. Bà Hai Sương ôm chặt hai đứa trẻ, lấy thân mình che chắn để chúng không sợ hãi. Suốt những ngày bao vây, bà nhịn ăn, nhường từng ngụm nước cho các cháu và những người yếu hơn. Trong khoảnh khắc cuối cùng, bà chỉ kịp nói một câu nhỏ: “Ráng sống nghe con… vùng mình rồi sẽ có ngày yên lại”.

Ngày quân Pol Pot rút đi, trời Ba Chúc xám mù như vừa khóc suốt mấy đêm liền. Khi bộ đội ta tìm đến, điều còn lại chỉ là đổ nát và hàng ngàn sinh mạng đã nằm xuống. Hai đứa cháu của bà Hai Sương may mắn được cứu sống, được bộ đội cõng ra từ đống gạch vụn, đôi mắt mở tròn vì sợ hãi và mất mát.

Nhiều năm sau, để tưởng nhớ những người đã ngã xuống, người dân dựng nên Nhà mồ Ba Chúc. Trong căn phòng lặng im ấy, di cốt của hơn ba nghìn người dân vô tội được đặt ngay ngắn. Mỗi bộ hài cốt là một câu chuyện, một cuộc đời, một lời nhắc nhớ.

Chiều nào cũng vậy, hai đứa trẻ năm xưa – giờ đã là người lớn – lại trở về thắp nén hương cho bà và cho tất cả đồng bào. Họ đứng thật lâu trước những chiếc tủ kính, và dù thời gian đã xóa mờ nhiều vết thương, ánh mắt họ vẫn ngân lên niềm biết ơn cuộc sống và nỗi thương xót không tên.

Ba Chúc hôm nay đã yên bình, lúa lại xanh, thốt nốt lại soi bóng xuống ruộng. Nhưng mỗi khi gió chiều thổi qua Nhà mồ, người ta cảm nhận như có những linh hồn vẫn hiện hữu – nhẹ nhàng, không oán hận – như đang nhắc ta nhớ về những ngày tháng đau thương, để càng trân trọng hòa bình của hiện tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÓNG ĐÊM KHÔNG TẮT Ở BA CHÚC | Câu chuyện thời hoa lửa