Anh hùng Lực lượng vũ trang

BÓNG HOA BẤT TỬ GIỮA TRỜI TỔ QUỐC – VÕ THỊ SÁU

BÓNG HOA BẤT TỬ GIỮA TRỜI TỔ QUỐC – VÕ THỊ SÁU

Hải Phòng30/03/2026Nguyễn Khánh Huyền (Trường Đại Học Hải Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng mưa rơi tí tách bên hiên nhà cùng với những tiếng sấm văng vẳng phía xa xa.Tôi thơ thẩn nhìn về phía hàng cây lêkima, trong lòng tôi lại bỗng ngân lên khúc hát thân thuộc “Mùa hoa Lê-ki-ma nở, ở quê ta miền Đất Đỏ. Thôn xóm vẫn nhắc tên người anh hùng đã chết cho đời sau….”. Không biết từ khi nào những câu hát nhẹ nhàng, sâu lắng của bài hát “Biết ơn chị Võ Thị Sáu” trào dâng niềm xúc động trong tôi. Chắc bởi lẽ những khoảnh khắc tưởng chừng như vô hạn nhưng tôi lại đang níu giữ lấy một chút bình yên với cái tên khó quên trong tôi nói riêng và người Việt Nam nói chung đó là“Võ Thị Sáu”.Bà đã dâng trọn tuổi thanh xuân của mình cho cách mạng, vì tương lai tươi sáng của dân tộc cùng với câu nói bất hủ “Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng”.

Sinh ra và lớn lên trên miền quê giàu truyền thống cách mạng, chứng kiến cảnh thực dân Pháp đàn áp, bóc lột đồng bào, tàn phá quê hương, chị sớm có lòng căm thù giặc. Năm 12 tuổi, chị được anh trai giác ngộ và theo anh trốn lên chiến khu giúp cách mạng. Qua nhiều lần thử thách, được kết nạp vào Đội công an xung phong Đất Đỏ lúc 14 tuổi. Chị đã dũng cảm, hoàn thành xuất sắc nhiều nhiệm vụ được giao như: giao liên, mua hàng tiếp tế cho các tổ chức cách mạng. Năm 1948, chị tham gia phá tề, trừ gian, giết cai tổng Tòng, rồi cùng đồng đội phá cuộc mít-tinh kỷ niệm quốc khánh Pháp do ngụy quyền tổ chức, và trực tiếp tiêu diệt nhiều lính Pháp ở Vũng Tàu. Tại phiên chợ tết năm 1950, trong khi ném lựu đạn vào tốp lính ngụy tại chợ Đất Đỏ, chị đã bị bắt.

Tôi tự dưng bất giác nghĩ đến nếu đó là mình, là lúc chỉ khoảng 14 thì mình sẽ như nào? Mình có giám đứng lên nói ra suy nghĩ hay mong muốn thẳng thắn để cứu lấy một dân tộc hay không?. Cứ thế những kí ức về chị, về những trang sách hay bài báo thông tin về chị lại ùa dần trong tâm trí tôi.

Một lần nữa tôi thổn thức “ tại nhà tù Đất Đỏ, bị giặc tra tấn dã man”. Cho dù bị tra tấn dã man, chị cũng không hề khai báo. Ngày 23 tháng 1 năm 1952, khi mới mười bảy tuổi, chị Võ Thị Sáu hiên ngang bước ra pháp trường Côn Đảo. Trước họng súng quân thù, chị vẫn mỉm cười, vẫn hát vang bài ca cách mạng – để lại cho đời sau tấm gương sáng ngời về chủ nghĩa anh hùng cách mạng, về niềm tin bất diệt vào Đảng, vào nhân dân, vào ngày mai tươi sáng của đất nước.

Tiếng gió xào xạc hòa vào giọt nước đọng trên lá khẽ chảy tí tách ngoài vườn, khoảng trời bắt đầu xanh lại. Tôi lại ngước nhìn lên bầu trời và nhìn xa xăm. Thật sự cái giá đánh đổi từ máu xương để nhận lấy hòa bình là quá đắt, quá tàn khốc nhưng lại là sự hi sinh hạnh phúc nhất đối với người con của dân tộc, người con của Việt Nam.

Từ những trang sử bi tráng ấy, tôi cùng với biết người trẻ hôm nay không thể thờ ơ trước quá khứ. Những hi sinh của Võ Thị Sáu và bao người đi trước không chỉ là ký ức, mà còn là lời nhắc nhở âm thầm về trách nhiệm của mỗi chúng ta. Nếu ngày xưa, tuổi trẻ sẵn sàng đánh đổi cả thanh xuân, cả sự sống để giành lấy độc lập, thì ngày nay, tuổi trẻ cần sống xứng đáng với hòa bình mà mình đang có. Không nhất thiết phải làm nên những điều quá lớn lao, nhưng cần bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: học tập nghiêm túc, rèn luyện bản thân, sống có lý tưởng và biết cống hiến. Đó là cách để tiếp nối ngọn lửa yêu nước – không ồn ào nhưng bền bỉ, không phô trương nhưng sâu sắc.

Và khi nhìn lại, ta sẽ hiểu rằng: sống có ích, sống tử tế, sống vì cộng đồng – đó chính là cách sống đẹp nhất để tri ân quá khứ và viết tiếp những trang sử mới cho dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn