Bông hoa bất tử ở Ngã ba Đồng Lộc – Bản hùng ca của 10 cô gái thanh niên xung phong
Ngã ba Đồng Lộc (Can Lộc, Hà Tĩnh) trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ là một "yết hầu" giao thông chiến lược. Mọi tuyến đường chi viện từ Bắc vào Nam đều phải đi qua đây. Nhận thức được điều này, không quân Mỹ đã trút xuống Đồng Lộc hàng vạn tấn bom đạn nhằm cắt đứt huyết mạch tiếp tế của ta. Mặt đất bị cày xới, không một bóng cây ngọn cỏ nào có thể sống sót. Tại tọa độ lửa này, Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung phong (TNXP) Hà Tĩnh, do Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần chỉ huy, đã kiên cường bám trụ. Tiểu đội gồm 10 cô gái tuổi đời còn rất trẻ, từ 17 đến 22 tuổi. Nhiệm vụ của họ là túc trực ngày đêm, hễ có bom rơi là lập tức xông ra san lấp hố bom, sửa đường, cắm tiêu dẫn lối cho xe bưu điện và xe chở đạn dược an toàn vượt qua.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, như bao ngày khác, 10 cô gái mang theo cuốc xẻng ra hiện trường. Trời nắng như đổ lửa. Khoảng 16 giờ chiều, trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống. Một quả bom nổ vùi lấp cả căn hầm chữ A nơi 10 cô gái đang trú ẩn. Khói bụi tan đi, đồng đội lao đến gào thét, dùng tay trần đào bới đất đá để tìm kiếm. Nhưng phép màu đã không xảy ra. Chín cô gái được tìm thấy đã hy sinh. Riêng người em út Hồ Thị Cúc mãi đến ngày thứ ba đồng đội mới tìm thấy thi thể dưới lớp đất sâu, tư thế vẫn đang đội nón, tay cầm cuốc.
Mười cô gái đã ngã xuống ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời, khi chưa ai trong số họ lập gia đình. Trước ngày hy sinh, Võ Thị Tần từng viết thư gửi mẹ: "Ở đây vui lắm mẹ ạ, ban đêm chúng nó thắp đèn để chúng con làm đường...". Câu chuyện về họ đã trở thành biểu tượng bất diệt của lực lượng Thanh niên xung phong, minh chứng cho một thời hoa lửa oanh liệt, nơi tuổi trẻ Việt Nam đã hiến dâng trọn vẹn tình yêu và sinh mệnh cho ngày đất nước hòa bình.



