Bài viết

Bông hoa bất tử vùng Đất Đỏ

TP. Hồ Chí Minh30/08/2026vĩ ngọc quỳnh anh (Đoàn Xã Phú Trạch)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người con gái kiên cường của quê hương Đất ĐỏVõ Thị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo tại xã Phước Thọ, quận Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa (nay thuộc huyện Đất Đỏ, tỉnh Vũng Tàu). Chứng kiến sự tàn bạo của thực dân Pháp, năm 1947 (khi mới 14 tuổi), chị đã trốn nhà tham gia Đội Công an xung phong Đất Đỏ.Dù tuổi đời còn rất trẻ, chị đã bộc lộ sự thông minh, lanh lẹ và lòng dũng cảm phi thường. Chị nhận nhiệm vụ làm liên lạc, tiếp tế, đồng thời trực tiếp tham gia nhiều trận đánh táo bạo. Tiêu biểu là vụ ném lựu đạn tiêu diệt tên Tổng tòng gian ác ngay tại chợ Đất Đỏ và làm bị thương nhiều lính Pháp, khiến kẻ thù hoang mang, khiếp sợ.2. Khí tiết lung linh trong ngục tù tăm tốiTháng 2 năm 1950, trong một chiến dịch phá tề, Võ Thị Sáu không may sa vào tay giặc Pháp. Kẻ thù đã dùng mọi cực hình tra tấn dã man, từ tra điện, đánh đập cho đến dụ dỗ tiền tài, nhưng chị quyết không hé môi khai báo, giữ trọn lòng trung thành với cách mạng.Biết không thể khuất phục được người con gái trẻ tuổi, thực dân Pháp đã mở một phiên tòa gian lận, tuyên án tử hình chị. Bản án này đã vấp phải sự phản đối gay gắt của dư luận lúc bấy giờ vì chị chưa đủ tuổi thành niên. Lo sợ phong trào đấu tranh tại đất liền, đầu năm 1952, giặc Pháp bí mật chuyển chị ra Nhà tù Côn Đảo để thi hành án.3. Khí phách hiên ngang trước họng súng kẻ thùRạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, giặc Pháp giải chị Võ Thị Sáu ra bãi bắn hàng dương Côn Đảo. Khi linh mục đến làm thủ tục rửa tội, chị gạt đi và nói: "Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp giết tôi đây mới là người có tội".Khi đứng trước cọc bắn, tên đao phủ muốn buộc băng đen để bịt mắt chị, nhưng chị đã thẳng thắn từ chối: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!".Trải qua những giây phút cuối cùng của cuộc đời, chị Võ Thị Sáu vẫn ung dung cài một bông hoa tươi lên tóc, cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca. Khi những họng súng đen ngòm hướng về phía mình, chị hô vang: "Đả đảo thực dân Pháp! Kháng chiến nhất định thắng lợi! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Tiếng hô đanh thép của chị hòa cùng loạt đạn vang lên, chị hy sinh khi mới vừa tròn 19 tuổi.4. Sự lưu danh và biểu tượng bất tửSự hy sinh của chị Võ Thị Sáu đã trở thành biểu tượng bất khuất, cổ vũ mạnh mẽ cho tinh thần chiến đấu của quân và dân ta. Năm 1993, chị được Nhà nước Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.Ngày nay, mộ của chị tại Nghĩa trang Hàng Dương luôn ngập tràn hoa tươi. Trong tâm thức của người dân Côn Đảo và nhân dân cả nước, chị Sáu không bao giờ mất đi, chị đã hóa thành một huyền thoại thiêng liêng, bảo vệ và dõi theo độc lập của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bông hoa bất tử vùng Đất Đỏ | Câu chuyện thời hoa lửa