BÔNG HOA BÊN BIA ĐÁ
BÔNG HOA BÊN BIA ĐÁ
Có những bông hoa nở rực rỡ trong vườn vào mỗi độ xuân về. Cũng có những bông hoa được đặt nhẹ trước những hàng bia đá, mang theo lòng biết ơn và sự kính trọng của những người đang sống dành cho những người đã hy sinh vì Tổ quốc.
Mỗi bông hoa đều có hương sắc riêng. Nhưng có lẽ, đẹp nhất vẫn là bông hoa của lòng biết ơn.
Một buổi sáng cuối tháng Bảy, bầu trời trong xanh, những tia nắng nhẹ nhàng trải xuống sân trường Tiểu học Hòa Bình. Hôm ấy, các bạn học sinh lớp Năm háo hức chuẩn bị cho một chuyến đi đặc biệt. Không phải là chuyến tham quan công viên hay bảo tàng như mọi năm, mà là chuyến đến nghĩa trang liệt sĩ của huyện để dâng hương và tưởng nhớ những người đã hy sinh vì đất nước. Trước khi lên xe, cô giáo Lan dịu dàng nói: "Hôm nay, các em sẽ được nghe những câu chuyện rất đẹp về lòng dũng cảm, tình yêu quê hương và sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Cô mong các em lắng nghe bằng cả trái tim." Chiếc xe từ từ lăn bánh. Qua ô cửa kính, những cánh đồng lúa xanh mướt nối tiếp nhau đến tận chân trời. Những đàn cò trắng chao lượn trên bầu trời. Tiếng cười nói của các bạn nhỏ dần lắng xuống khi xe tiến vào khuôn viên nghĩa trang.
Ngay trước cổng là dòng chữ:"Đời đời nhớ ơn các Anh hùng Liệt sĩ." Không gian nơi đây thật yên tĩnh. Hai hàng cây xanh đứng thẳng tắp như những người lính đang nghiêm trang canh giữ giấc ngủ bình yên của những người đồng đội năm xưa. Các bạn học sinh nối thành hàng ngay ngắn, trên tay mỗi bạn là một bông hoa cúc vàng.
Cô giáo khẽ nhắc: "Các em đi nhẹ, nói khẽ và giữ thái độ trang nghiêm nhé." Tất cả đều gật đầu. Giữa khuôn viên rộng lớn là rất nhiều hàng bia đá màu trắng xếp thẳng hàng. Trên mỗi tấm bia là một cái tên, một năm sinh, một năm hy sinh. Có những tấm bia chỉ ghi vỏn vẹn dòng chữ: "Liệt sĩ chưa xác định được danh tính."
Bạn Nam đứng thật lâu trước một tấm bia như thế rồi khẽ hỏi: "Thưa cô, vì sao trên bia lại không có tên ạ?"
Cô giáo nhìn tấm bia, nhẹ nhàng đáp: "Có những người đã hy sinh khi còn rất trẻ. Dù chưa xác định được tên tuổi, các bác, các chú vẫn mãi là những người con yêu quý của Tổ quốc. Điều quan trọng nhất là sự hy sinh ấy sẽ luôn được mọi người ghi nhớ." Nam cúi đầu thật thấp. Em đặt bông hoa cúc xuống trước bia đá. Em thầm nghĩ, dù chưa biết tên, người nằm nơi đây cũng từng có một gia đình, từng có tuổi thơ, từng có những ước mơ giống như bao người khác. Ở một góc khác của nghĩa trang, bạn Mai chăm chú nhìn những ngọn nến nhỏ được thắp lên.
Mai hỏi: "Thưa cô, các bác có nhìn thấy những bông hoa và ngọn nến này không ạ?" Cô giáo mỉm cười hiền hậu. "Cô tin rằng, điều các bác cảm nhận được không chỉ là ánh nến hay những bó hoa, mà chính là tấm lòng biết ơn của chúng ta." Nghe vậy, Mai ôm chặt bó hoa trong tay hơn. Sau lễ dâng hương, cả lớp ngồi dưới bóng cây bàng lớn để nghe bác quản trang kể chuyện.
Bác chậm rãi nói: "Những người đang yên nghỉ ở đây đều từng là những chàng trai, cô gái rất trẻ. Họ cũng từng đến trường, từng có gia đình yêu thương, từng mơ ước về tương lai. Nhưng khi đất nước cần, họ đã sẵn sàng góp sức để bảo vệ quê hương."
Một bạn nhỏ khẽ hỏi: "Các bác có mong chiến tranh không ạ?" Bác quản trang lắc đầu. "Không ai mong có chiến tranh cả. Điều mà các bác mong nhất chính là một ngày đất nước được hòa bình để mọi người được sống yên vui." Cả lớp bỗng im lặng. Các em chợt hiểu rằng, điều quý giá nhất mà những người đi trước để lại không chỉ là độc lập, mà còn là cuộc sống bình yên hôm nay. Trước khi ra về, cô giáo phát cho mỗi bạn một chiếc khăn nhỏ. Các em cùng nhau lau sạch những chiếc lá khô rơi trên các phần mộ, nhổ những ngọn cỏ nhỏ mọc bên lối đi và thay những bình hoa đã cũ bằng những bông hoa tươi mới. Không ai bảo ai. Mỗi bạn đều làm việc bằng tất cả sự trân trọng. Bạn Hùng nhẹ nhàng vuốt lại dải băng trên vòng hoa. Bạn Lan cẩn thận tưới nước cho những khóm hoa trước bia mộ. Bạn Minh cúi xuống nhặt từng chiếc lá vàng. Dưới ánh nắng dịu dàng, nghĩa trang như đẹp hơn bởi những việc làm nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa của các em.
Khi chuẩn bị lên xe trở về trường, cô giáo hỏi: "Hôm nay, các em học được điều gì?" Bạn Nam đứng lên trước tiên. "Em hiểu rằng hòa bình là món quà rất quý." Bạn Mai mỉm cười. "Em sẽ yêu thương gia đình nhiều hơn."
Bạn Hùng nói: "Em sẽ chăm chỉ học tập để sau này trở thành người có ích."
Bạn Lan nhẹ nhàng chia sẻ: "Em nghĩ mỗi bông hoa mình đặt hôm nay đều là một lời cảm ơn." Cô giáo xúc động gật đầu. Các em nói rất đúng. Lòng biết ơn không chỉ thể hiện trong những ngày lễ. Điều quan trọng hơn là mỗi ngày chúng ta đều biết sống tử tế, chăm ngoan, học giỏi và góp phần làm cho quê hương ngày càng tươi đẹp." Chiếc xe lăn bánh rời nghĩa trang. Qua ô cửa kính, những hàng cây vẫn lặng lẽ đứng trong nắng. Những bông hoa cúc vàng vẫn nhẹ nhàng khoe sắc bên những hàng bia đá trắng. Các bạn học sinh không còn ríu rít như lúc đi. Ai cũng mang theo trong lòng một cảm xúc thật đặc biệt. Đó là sự biết ơn. Đó là niềm tự hào. Đó là lời hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với những người đã góp phần gìn giữ hòa bình cho quê hương.
Kể từ chuyến đi hôm ấy, mỗi khi nhìn thấy một bông hoa nở, các em lại nhớ đến những bông hoa cúc vàng bên bia đá. Các em hiểu rằng, hoa rồi sẽ tàn theo mùa. Nhưng bông hoa của lòng biết ơn sẽ luôn nở mãi trong trái tim mỗi người. Và chính những trái tim biết yêu thương, biết trân trọng quá khứ và biết sống đẹp hôm nay sẽ góp phần giữ cho đất nước mãi mãi là một miền đất của hòa bình, nơi tiếng cười trẻ thơ luôn vang lên dưới bầu trời xanh.
Thực hiện: Lương Ngọc Hân. Lớp 5D1, trường PTDTBT Tiểu học Yên Na, tỉnh Nghệ An


