Bông hoa bên đường
Bông hoa bên đường
Một buổi sáng mùa xuân, đơn vị của Trung hành quân qua một con đường nhỏ ven núi.
Hai bên đường là những bụi hoa dại đang nở. Màu hoa tím nhạt nổi bật giữa những vạt cỏ xanh.
Trung vừa đi vừa nói với người đồng đội:
“Đẹp thật.”
Người bạn cười:
“Cậu còn có tâm trạng ngắm hoa à?”
Trung đáp:
“Sau này hòa bình, tôi sẽ về trồng một hàng hoa trước nhà.”
“Trồng hoa làm gì?”
“Để mỗi sáng thức dậy nhìn thấy nó.”
Hai người vừa nói vừa bước tiếp.
Đến chiều, đơn vị dừng chân nghỉ bên một con suối.
Trung nhìn thấy một bông hoa nhỏ mọc sát bên đường. Anh cúi xuống hái nhưng rồi lại thôi.
Người bạn hỏi:
“Sao không hái?”
Trung cười:
“Để nó ở đây. Mai còn có người khác nhìn thấy.”
Đêm hôm đó, đơn vị nhận nhiệm vụ mới.
Trước khi đi, Trung còn quay lại nhìn con đường đầy hoa.
Anh nói với bạn:
“Nhớ nhé. Sau này về, tôi trồng hoa.”
Người bạn gật đầu:
“Nhớ.”
Nhưng Trung đã không trở về.
Sau trận chiến, người đồng đội quay lại con đường cũ.
Mọi thứ vẫn yên lặng.
Những bông hoa nhỏ vẫn nở bên đường.
Anh đứng rất lâu rồi hái một bông hoa, đặt xuống nơi Trung từng nghỉ chân.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.
Người đồng đội trở lại vùng đất ấy một lần nữa.
Con đường ngày xưa đã rộng hơn, những căn nhà mới mọc lên hai bên.
Nhưng những bông hoa dại vẫn còn.
Ông đứng bên đường, nhớ đến người bạn năm nào.
Ông đã thực hiện lời hứa thay Trung.
Khi trở về quê, ông trồng một hàng hoa trước nhà.
Mỗi mùa xuân, hoa lại nở.
Người hàng xóm hỏi:
“Ông trồng hoa đẹp thế này để làm gì?”
Ông mỉm cười:
“Trồng thay một người bạn.”
Rồi ông đứng lặng nhìn những bông hoa trong nắng sớm.
Trung không còn nữa.
Nhưng hàng hoa vẫn nở mỗi mùa xuân, như một lời nhắc về một người lính trẻ từng mong ước một điều rất giản dị: được trở về và nhìn thấy hoa trước hiên nhà.



