BÔNG HOA BÊN MIỆNG HỐ BOM
Tôi sinh năm 1947, ở một làng nhỏ ven sông Lam. Tuổi thơ tôi không dài như những đứa trẻ thời bình. Mười bảy tuổi, khi bạn bè còn mơ đến áo trắng sân trường, tôi đã khoác ba lô, rời mẹ, rời mái nhà tranh để vào tuyến lửa Trường Sơn.
Ngày ấy, tôi là nữ thanh niên xung phong. Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom, mở đường cho xe qua, tải đạn, cáng thương binh và đôi khi chỉ đơn giản là đứng giữa đêm đen, nghe tiếng máy bay gầm trên đầu mà vẫn phải giữ cho ngọn đèn tín hiệu không tắt.
Tôi nhớ nhất một đêm tháng bảy. Mưa rừng xối xuống như trút nước. Con đường vừa được lấp xong thì máy bay địch quay lại. Bom nổ liên tiếp, đất đá tung lên, cây rừng gãy răng rắc. Tôi cùng ba chị em trong tiểu đội nằm ép xuống mép đường, hai tay ôm chặt chiếc xẻng. Khi tiếng nổ vừa dứt, chúng tôi bật dậy như đã quen với việc sinh tử chỉ cách nhau một hơi thở.
Ở giữa đường, một hố bom lớn vừa xuất hiện. Nếu không lấp kịp, đoàn xe chở đạn phía sau sẽ mắc lại. Chị Lành, tiểu đội trưởng của tôi, hét lên trong tiếng mưa: “Các em, nhanh lên! Xe sắp tới rồi!”
Chúng tôi lao xuống hố. Đất nhão dính đầy chân, bùn bắn lên mặt, lên tóc. Tôi không còn biết mình là con gái nữa. Chỉ biết xúc, đổ, đầm, rồi lại xúc. Tiếng xe từ xa vọng lại, trầm nặng như tiếng tim của cả chiến trường. Tôi cắn răng làm, bàn tay phồng rộp rớm máu.
Bỗng một tiếng nổ chát chúa vang lên gần đó. Tôi bị hất văng xuống bùn. Khi tỉnh lại, tôi thấy tai mình ù đi, trước mắt mờ đặc. Tôi gọi: “Chị Lành ơi!” Không có tiếng trả lời. Tôi bò dậy, thấy chị nằm bên miệng hố bom, ngực áo thấm đỏ trong làn mưa.
Tôi ôm chị vào lòng. Chị mở mắt, môi run run: “Đừng khóc… lấp đường đi em… xe phải qua…”
Tôi vừa khóc vừa gật đầu. Chúng tôi đặt chị nằm tạm bên gốc cây, rồi quay lại hố bom. Đêm ấy, con đường thông trước khi đoàn xe tới. Những chiếc xe đi qua trong bóng tối, đèn phủ kín, chỉ nghe tiếng máy nổ và tiếng bánh nghiến trên mặt đường mới. Không ai biết, bên mép đường có một người con gái vừa nằm xuống để giữ cho mạch máu giao thông không đứt.
Sáng hôm sau, khi chôn chị Lành, tôi nhìn thấy cạnh nơi chị nằm có một bông hoa rừng màu đỏ. Nó bị bùn lấm gần hết nhưng vẫn nở. Tôi hái bông hoa ấy đặt lên mộ chị. Từ đó, mỗi khi nhìn thấy hoa rừng đỏ, tôi lại nhớ đến chị, nhớ đến một đêm mưa Trường Sơn, nơi tuổi trẻ chúng tôi cháy lên như lửa.
Chiến tranh đã qua nhiều năm. Tôi trở về, tóc đã bạc, lưng đã còng. Nhưng trong ký ức của tôi, chị Lành vẫn mãi hai mươi tuổi. Chị không có ảnh cưới, không có ngày làm mẹ, không được về thăm lại dòng sông quê mình. Chị chỉ để lại cho tôi một lời dặn: “Lấp đường đi em.”
Và tôi hiểu, có những con đường không chỉ được lấp bằng đất đá. Có những con đường được lấp bằng máu, bằng tuổi xuân và bằng những bông hoa lửa không bao giờ tắt.


