Bông hoa bên miệng hố bom
Năm 1967, tại một vùng quê miền Trung thường xuyên phải hứng chịu những trận oanh tạc dữ dội, có một cô gái trẻ tên Đặng Thị Hương.
Hương là một thanh niên xung phong làm nhiệm vụ san lấp hố bom và bảo đảm giao thông trên những tuyến đường huyết mạch.
Ngày ấy, người ta thường nói công việc của những cô gái thanh niên xung phong là công việc của lòng can đảm.
Bởi mỗi lần bước ra đường, họ đều không biết phía trước có bao nhiêu nguy hiểm đang chờ đợi.
Có thể là một trận bom bất ngờ.
Có thể là những đêm dài phải đứng giữa con đường đầy khói bụi để sửa chữa những đoạn bị phá hỏng.
Có thể là khoảnh khắc phải chạy đua với thời gian để những đoàn xe kịp đi qua.
Hương khi ấy mới mười chín tuổi.
Cô có mái tóc dài, nụ cười luôn rạng rỡ và một niềm tin mạnh mẽ rằng mình đang làm một việc có ý nghĩa.
Ngày đầu nhận nhiệm vụ, một người chị trong đội hỏi:
"Em có sợ không?"
Hương im lặng một lúc rồi trả lời:
"Có chứ chị. Nhưng nếu ai cũng sợ thì ai sẽ làm đường cho xe đi?"
Câu trả lời đơn giản ấy khiến mọi người trong đội nhớ mãi.
Những ngày ở tuyến đường, Hương cùng đồng đội sống trong những căn lán tạm dựng bên rừng.
Ban ngày làm việc dưới nắng nóng.
Ban đêm nghe tiếng máy bay và tiếng bom vọng lại từ xa.
Nhưng trong hoàn cảnh khó khăn ấy, họ vẫn giữ cho mình những niềm vui nhỏ bé.
Họ hát những bài hát về quê hương.
Họ kể cho nhau nghe chuyện gia đình.
Họ chia nhau từng củ khoai, từng bát nước.
Một buổi sáng sau một trận bom lớn, Hương cùng đồng đội ra sửa đường.
Trước mắt họ là một hố bom sâu nằm giữa tuyến đường.
Đất đá văng tung tóe.
Cây cối xung quanh cháy xém.
Mọi người nhanh chóng bắt tay vào công việc.
Trong lúc xúc đất, Hương phát hiện bên cạnh hố bom có một cây hoa dại nhỏ vẫn còn sống.
Giữa vùng đất tưởng như không còn sự sống, bông hoa ấy vẫn nở.
Hương nhẹ nhàng lấy một chiếc khăn nhỏ che cho cây hoa.
Một đồng đội hỏi:
"Bom đạn thế này mà em còn quan tâm đến hoa sao?"
Hương cười:
"Vì nếu một bông hoa còn có thể nở ở đây, nghĩa là nơi này vẫn còn hy vọng."
Câu nói ấy trở thành điều mà cả đội luôn nhớ.
Sau nhiều tháng làm nhiệm vụ, Hương đã quen với tiếng bom hơn cả tiếng chuông báo thức.
Nhưng có một điều cô không bao giờ quen được.
Đó là việc phải chứng kiến những người đồng đội rời đi.
Một lần, trong khi đang làm nhiệm vụ sửa đường, một trận bom bất ngờ ập xuống.
Khi mọi người chạy vào nơi trú ẩn, một cô gái trong đội bị thương và không thể tự di chuyển.
Hương không do dự quay lại.
Cô cùng đồng đội đưa người bạn ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Sau trận đó, mọi người hỏi:
"Em không nghĩ đến bản thân sao?"
Hương nhìn họ rồi nói:
"Chúng ta ở đây đâu phải để ai cũng chỉ nghĩ cho mình."
Nhiều năm sau chiến tranh, Hương trở lại con đường năm xưa.
Nơi từng là những hố bom sâu giờ đã mọc lên những hàng cây xanh.
Những con đường đất ngày nào giờ đã trở thành tuyến đường rộng lớn.
Bà đứng lặng nhìn cảnh vật thay đổi.
Một người đi cùng hỏi:
"Cô còn nhớ những ngày trước không?"
Hương mỉm cười:
"Nhớ chứ. Tôi nhớ từng hố bom, từng người bạn, từng đêm chúng tôi ngồi bên nhau."
Rồi bà cúi xuống bên vệ đường.
Ở đó có một bông hoa nhỏ đang nở.
Giống như bông hoa năm nào bên miệng hố bom.
Chiến tranh đã đi qua.
Những dấu tích đau thương dần được phủ xanh.
Nhưng câu chuyện về những cô gái trẻ năm ấy vẫn còn mãi.
Họ đã chứng minh rằng ngay cả ở nơi khắc nghiệt nhất, con người vẫn có thể gieo mầm hy vọng.
Bởi trong thời hoa lửa, có những bông hoa không mọc từ đất.
Chúng mọc lên từ lòng dũng cảm của con người.



