Bài viết

Bông Hoa Dại Trên Mũ Tai Bèo

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt nơi tuyến lửa Trường Sơn, một bông hoa dại nhỏ cài trên chiếc mũ tai bèo đã trở thành biểu tượng của niềm hy vọng và tuổi trẻ. Câu chuyện là ký ức đẹp về tinh thần lạc quan của những cô gái thanh niên xung phong năm xưa.

Lâm Đồng23/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, cô Đoàn Thị Mỹ Hạnh tham gia lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường tại tuyến Trường Sơn. Khi ấy cô vừa tròn 18 tuổi, rời quê Nghệ An để vào chiến trường.

Công việc hằng ngày của đơn vị là san lấp hố bom, chuyển đá và sửa đường cho xe vận tải đi qua. Ban ngày máy bay địch thường xuyên quần thảo nên mọi người chủ yếu làm việc vào ban đêm.

Cuộc sống nơi rừng núi rất thiếu thốn. Những cô gái trẻ phải sống trong các lán nhỏ lợp bằng lá rừng, ăn cơm độn sắn và thường xuyên đối mặt với bom đạn.

Dù vậy, họ vẫn luôn cố giữ tinh thần lạc quan.

Trong đội của cô Hạnh có một người bạn tên Vân, nhỏ tuổi nhất đơn vị. Mỗi sáng trước giờ làm, Vân thường hái một bông hoa dại ven đường cài lên mũ tai bèo rồi cười:

“Bom đạn thì bom đạn, con gái vẫn phải đẹp chớ!”

Câu nói ấy khiến cả đội bật cười giữa những ngày gian khổ.

Một buổi tối, sau trận bom lớn làm con đường bị phá nát, đơn vị phải khẩn trương ra sửa đường để kịp cho đoàn xe quân sự đi qua trước sáng.

Mưa rừng đổ xuống tầm tã, đất đỏ bám đầy quần áo. Ai cũng mệt lả sau nhiều giờ làm việc liên tục.

Đúng lúc ấy, Vân bất ngờ lấy trong túi áo ra một bông hoa dại còn dính bùn đất rồi cài lên chiếc mũ tai bèo của cô Hạnh.

Vân cười:

“Ráng sống tới ngày hòa bình nghen chị.”

Không ai ngờ đó lại là câu nói cuối cùng của cô gái trẻ.

Chỉ ít phút sau, một loạt bom bất ngờ trút xuống khu vực sửa đường. Khi khói bụi tan đi, Vân đã hy sinh.

Ngày hôm sau, trước lúc tiếp tục công việc, cô Hạnh lặng lẽ nhặt một bông hoa dại ven đường cài lên chiếc mũ tai bèo cũ của bạn mình.

Từ đó, suốt những năm còn lại ở Trường Sơn, cô luôn giữ thói quen ấy như một cách nhớ về người đồng đội trẻ.

Sau chiến tranh, mỗi mùa hoa dại nở ven đường, cô Hạnh lại nhớ đến nụ cười của Vân giữa mưa bom năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn