Bài viết

Bông Hoa Đỏ

Cao Bằng03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Võ Thị Sáu – Đóa Hoa Lê-ki-ma Bất Tử Giữa Trùng Dương Côn Đảo Trong cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp, có những cái chết đã hóa thành bất tử, có những người con gái đã ngã xuống khi tuổi thanh xuân vừa chớm nở nhưng tinh thần của họ thì ngời sáng mãi như một đóa hoa lửa giữa đêm tăm tối. Người con gái ấy chính là nữ anh hùng Võ Thị Sáu, người con ưu tú sinh ra và lớn lên tại xã Phước Long Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Mang trong mình dòng máu kiên cường của quê hương miền Đông gian lao mà anh dũng, chị tham gia cách mạng từ năm 14 tuổi, trở thành nỗi khiếp sợ của quân thù với những chiến công quả cảm. Buổi sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, một buổi sáng định mệnh tại Nghĩa trang Hàng Dương thuộc hòn đảo địa ngục Côn Đảo. Kẻ thù quyết định đưa người con gái chưa đầy hai mươi tuổi này ra pháp trường hòng uy hiếp tinh thần của những người cộng sản. Thế nhưng, trái với sự tàn bạo, lạnh lùng của những họng súng đen ngòm, chị Sáu bước đi giữa hai hàng lính với một phong thái vô cùng hiên ngang, tự tại. Gió biển Côn Đảo thổi lồng lộng, làm tung bay mái tóc thề của người thiếu nữ đất đỏ. Chị cài lên mái tóc một đóa hoa tươi, miệng mỉm cười và cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca. Giọng hát của chị trong trẻo mà hào hùng, vang vọng khắp nghĩa trang Hàng Dương, át đi cả tiếng sóng biển rì rào và tiếng xích sắt của kẻ thù. Khi tên đao phủ tiến lại gần, cầm chiếc băng đen định bịt mắt chị trước giờ hành hình, Võ Thị Sáu đã kiên quyết gạt phắt tay hắn ra. Đôi mắt chị sáng rực, nhìn thẳng vào họng súng của quân thù và dõng dạc nói: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!". Lời tuyên bố đanh thép ấy làm cho những bàn tay cầm súng của kẻ thù phải run rẩy. Trong khoảnh khắc loạt đạn tàn bạo vang lên xé toạc không gian hẻo lánh của Côn Đảo, chị Sáu vẫn kịp dùng hết sức bình sinh để hô vang: "Việt Nam độc lập muôn năm! Bác Hồ muôn năm!". Chị đã ngã xuống lòng đất mẹ Hàng Dương, nhưng hình ảnh người con gái Đất Đỏ với đôi mắt kiên cường, không khuất phục trước cái chết đã hóa thành biểu tượng của vẻ đẹp bất diệt. Đóa hoa lê-ki-ma ấy không lụi tàn, mà ngọn lửa từ trái tim yêu nước của chị đã thắp sáng lý tưởng cho biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam đứng lên chiến đấu vì tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn