BÔNG HOA ĐỎ GIỮA ĐƯỜNG DÂY LỬA
Lan xóm Chùa nổi tiếng đẹp, nhưng còn nổi tiếng hơn vì sức khỏe và sự gan góc. Con gái mà vác bao gạo 40kg nhẹ như không. Nhiều thanh niên muốn tán Lan nhưng Lan chỉ cười:
“Để đánh xong giặc rồi tính.”
Khi vào lực lượng thanh niên xung phong, Lan thuộc đội tải đạn. Đêm nào cô cũng đi trên những con đường đầy bom vùi, tay cầm đèn nhỏ, miệng hát khe khẽ cho đỡ sợ.
Một lần, xe đạn bị trúng pháo. Lửa bùng lên như quỷ dữ. Lan lao vào kéo đồng đội ra, chân bị mảnh thép cắt sâu. Cô gượng cười dặn:
“Còn đứa nào sống thì… đừng để tao chết hoài… cứu cho hết đi.”
Cô sống, nhưng mất một chân. Nhiều năm sau, đứng trên bục giảng với cây nạng bên cạnh, Lan cười hiền với đám trẻ:
“Cô mất chân, nhưng còn trái tim. Mấy đứa phải cố sống cho tử tế…”


