Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Bông Hoa Đời Thường, Ánh Sáng Vĩ Đại

Thanh Hóa07/08/2026Phường Hà Giang 2 (Đoàn phường Hà Giang 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1952 tại xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Ngày thường, em chỉ là một học sinh lớp 4B chăm ngoan, học giỏi, luôn nhiệt tình giúp đỡ bạn bè. Nhưng khi giặc Mỹ mở rộng chiến tranh, dàn bom đạn tàn bạo xuống miền Bắc, cả trường học, nhà cửa đều trở thành mục tiêu bắn phá, trái tim nhỏ bé ấy lại bừng sáng một lòng dũng cảm và tình thương cao cả.

Sáng ngày 4 tháng 4 năm 1965, máy bay địch gầm thét trên trời, bom đạn rơi vãi khắp quê hương. Bố mẹ đi làm đồng, Ngọc một mình chăm sóc các em nhỏ, đưa mọi người xuống hầm trú ẩn an toàn. Bỗng giữa tiếng nổ chát chúa, em nghe thấy tiếng khóc than từ nhà bạn Khương. Không một chút ngần ngại, Ngọc quên đi nguy hiểm đang bao trùm, lao mình ra khỏi hầm, băng qua vùng đạn bắn phá để đến nơi có tiếng khóc.

Bạn Khương đã bị thương nặng, hai em nhỏ của bạn hoảng sợ khóc thét. Ngọc liền lấy thân mình che chắn cho các em, dìu dắt, dỗ dành để đưa các em đến nơi an toàn. Khi vừa cứu được hai em vào hầm, một quả bom bi của giặc đã phát nổ gần đó – Nguyễn Bá Ngọc bị thương rất nặng. Dù được các bác sĩ tận tình cứu chữa suốt đêm, nhưng vết thương quá nặng, em đã anh dũng hy sinh vào lúc 2 giờ sáng ngày 5 tháng 4 năm 1965, khi mới tròn 14 tuổi.

Nguyễn Bá Ngọc ra đi khi còn là một đứa trẻ, chưa từng cầm súng ra trận, nhưng em đã chiến đấu bằng lòng nhân ái, bằng sự dũng cảm không sợ hy sinh để bảo vệ người thân. Em là ngọn lửa thời hoa lửa ấm áp, chứng minh rằng lòng yêu nước không chỉ ở những việc lớn lao, mà còn ở những hành động đẹp đẽ, dũng cảm ngay trong đời thường. Tên tuổi em sẽ mãi là tấm gương sáng ngời cho bao bạn nhỏ noi theo: khi Tổ quốc và người thân cần, ai cũng có thể tỏa sáng bằng chính tấm lòng của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn