Bông hoa giữa chiến hào
Bông hoa giữa chiến hào
Chiến hào khô cằn, đất đá lẫn mùi thuốc súng. Không ai nghĩ nơi ấy có thể tồn tại sự sống mềm mại.
Một buổi sáng, anh lính trẻ tên Phúc phát hiện một bông hoa nhỏ mọc lên giữa khe đất. Cánh hoa mỏng manh, màu tím nhạt.
Anh reo lên như tìm thấy báu vật:
“Nhìn này! Vẫn có hoa…”
Từ đó, mỗi ngày anh đều tưới cho nó bằng chút nước ít ỏi của mình. Đồng đội trêu:
“Giữ nước uống đi, hoa không ra trận đâu.”
Phúc chỉ cười:
“Nhưng nó nhắc mình rằng mình còn sống.”
Một trận đánh lớn nổ ra. Phúc xung phong đi đầu.
Anh không trở về.
Chiến hào vẫn còn đó. Và bông hoa vẫn nở, lặng lẽ giữa đất đá.
Một người lính cúi xuống, chạm nhẹ vào cánh hoa:
“Cậu ấy đã để lại cho chúng ta… một lý do để tin.”



