Bông hoa giữa đá sỏi
Bông hoa giữa đá sỏi
Trong một lần hành quân qua vùng đồi khô cằn, anh Tâm bất chợt dừng lại. Giữa những tảng đá xám xịt, một bông hoa nhỏ bé đang nở rực rỡ.
Giữa nơi tưởng chừng chỉ có chết chóc và hoang tàn, bông hoa ấy vẫn vươn lên, đón ánh nắng.
Anh nhẹ nhàng cúi xuống, nâng niu bông hoa trong tay. Một người đồng đội hỏi đùa:
“Giữa chiến trường mà cũng có tâm hồn thi sĩ thế à?”
Anh cười, ánh mắt xa xăm:
“Cậu nhìn xem… bom đạn thế này mà hoa vẫn nở. Con người mình cũng phải sống như thế.”
Từ đó, anh ép bông hoa vào cuốn sổ tay nhỏ, mang theo bên mình như một kỷ vật. Mỗi khi mệt mỏi hay tuyệt vọng, anh lại mở ra nhìn, như được tiếp thêm sức mạnh.
Chiến tranh kết thúc, anh trở về quê hương. Bông hoa ngày nào đã khô đi, nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng.
Anh đặt nó vào một khung kính nhỏ, treo nơi trang trọng trong nhà. Mỗi lần nhìn thấy, anh lại nhớ về những ngày tháng gian khổ – nơi con người đã sống kiên cường như chính bông hoa giữa đá sỏi năm nào.



