Cựu Thanh niên xung phong

BÔNG HOA GIỮA TUYẾN LỬA

Ninh Bình20/04/2026Vũ Văn Duẩn (Xóm 9 xã Hồng Phong tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những buổi chiều yên bình ở làng Hùng Minh, xóm 09, xã Hồng Phong, tiếng gió thổi qua cánh đồng lúa xanh rì mang theo hương quê mộc mạc. Ít ai biết rằng, nơi đây từng tiễn đưa một cô gái nhỏ bé nhưng đầy nghị lực – bà Đỗ Thị Bi, sinh năm 1954 – lên đường vào lực lượng thanh niên xung phong trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Năm 1972, khi vừa tròn 18 tuổi, bà Bi đã tình nguyện rời quê hương. Ngày đi, mẹ bà chỉ kịp gói cho con gái nắm cơm, quả cà muối và dặn dò:
“Đi đâu cũng phải giữ gìn sức khỏe, nhớ đường về con nhé…”

Cô gái quê Hùng Minh khi ấy chỉ mỉm cười, ánh mắt kiên định. Với bà, Tổ quốc gọi là lên đường.

Ở tuyến lửa, nhiệm vụ của bà Bi và đồng đội là san lấp hố bom, mở đường, đảm bảo cho những chuyến xe chở lương thực, vũ khí kịp thời ra tiền tuyến.

Công việc diễn ra giữa bom rơi, đạn nổ. Mỗi lần tiếng máy bay gầm rú trên đầu, cả tổ lại nhanh chóng ẩn nấp. Nhưng chỉ cần bom vừa dứt, họ lại lập tức lao ra mặt đường, tay cuốc, tay xẻng, chạy đua với thời gian.

Bà Bi là người nhỏ nhắn, nhưng rất bền bỉ. Đồng đội vẫn nhớ hình ảnh cô gái luôn đi sau cùng để kiểm tra lại từng đoạn đường, đảm bảo không còn nguy hiểm cho xe qua.

Có những đêm mưa dầm, đất đá sạt lở, cả tổ phải làm việc xuyên đêm. Bùn đất bám đầy quần áo, đôi tay rớm máu, nhưng bà vẫn động viên mọi người:
“Đường phải thông, xe phải chạy… mình mệt một chút nhưng tiền tuyến sẽ bớt khó khăn.”

Một lần, trong lúc làm nhiệm vụ, đơn vị của bà gặp phải bom nổ chậm. Tình huống vô cùng nguy hiểm. Không quản hiểm nguy, bà Bi cùng đồng đội nhanh chóng sơ tán mọi người ra khỏi khu vực, kịp thời tránh được thiệt hại lớn.

Sau lần ấy, nhiều người nói bà gan dạ. Nhưng bà chỉ cười hiền:
“Lúc đó nghĩ đơn giản lắm, chỉ mong mọi người đều an toàn.”

Chính sự giản dị ấy lại làm nên vẻ đẹp của một thế hệ thanh niên xung phong – sẵn sàng hy sinh mà không cần được nhắc tên.

Ngày đất nước hòa bình, bà Bi trở về quê hương – làng Hùng Minh, xóm 09, xã Hồng Phong, nay thuộc Ninh Bình.

Rời xa tuyến lửa, bà lại gắn bó với ruộng đồng, với cuộc sống đời thường. Những năm tháng gian khổ đã rèn cho bà ý chí kiên cường, tinh thần chịu thương chịu khó. Bà chăm lo gia đình, nuôi dạy con cái nên người, sống giản dị và chan hòa với xóm làng.

Dù không nhắc nhiều về quá khứ, nhưng mỗi khi có dịp gặp gỡ thanh niên, bà vẫn nhắn nhủ:
“Thế hệ chúng tôi đã đi qua chiến tranh. Các cháu hôm nay phải cố gắng học tập, lao động để xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp hơn.”

Hôm nay, giữa cuộc sống thanh bình, câu chuyện về bà Đỗ Thị Bi như một bông hoa lặng lẽ nhưng rực rỡ giữa thời hoa lửa – biểu tượng của lòng dũng cảm, của sự hy sinh thầm lặng vì Tổ quốc.

Đó không chỉ là niềm tự hào của gia đình, mà còn là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ xã Hồng Phong noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn