Bài viết

Bông hoa khô

Bông hoa khô

Ninh Bình25/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhiều năm trôi qua, khu vườn của Thảo ngày càng rộng. Hoa nở quanh năm – đủ màu, đủ loại. Người trong làng thường ghé qua, ai cũng khen khu vườn đẹp và bình yên.

Nhưng ít ai biết, mỗi luống hoa ở đó đều gắn với một ký ức.

Thảo vẫn giữ cuốn sổ của Hùng – kỷ vật duy nhất còn lại. Bông hoa khô ép bên trong đã nhạt màu theo thời gian, nhưng cô chưa bao giờ mở ra quá lâu, vì sợ nó sẽ vỡ tan.

Một buổi chiều, có một đoàn học sinh đến thăm. Các em tò mò hỏi:

“Chị ơi, sao chị trồng nhiều hoa thế?”

Thảo mỉm cười, nhẹ nhàng đáp:

“Vì có một người từng hứa sẽ trồng cho chị cả một vườn… nhưng người đó bận quá, nên chị trồng giúp.”

Lũ trẻ im lặng một lúc, rồi một em nhỏ hỏi tiếp:

“Người đó… có về không chị?”

Thảo nhìn ra xa, nơi ánh nắng đang phủ lên những bông hoa:

“Có chứ. Mỗi khi hoa nở, chị đều thấy anh ấy về.”

Hôm ấy, sau khi lũ trẻ ra về, Thảo ngồi một mình trong vườn. Gió thổi nhẹ, làm những cánh hoa lay động.

Cô mở cuốn sổ cũ, cẩn thận nhìn bông hoa khô. Rồi lần đầu tiên sau nhiều năm, cô thì thầm:

“Anh à… em đã trồng được cả một vườn rồi. Anh thấy không?”

Một cơn gió thoảng qua.

Những cánh hoa rung rinh như một lời đáp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn