Cựu chiến binh

BÔNG HOA LÊ KI MA BẤT TỬ

Có những cái chết đã hóa thành bất tử. Sáng mùa đông năm 1952 tại "địa ngục trần gian" Côn Đảo, một người con gái nhỏ nhắn mới bước sang tuổi 19 đã hiên ngang đi về phía họng súng kẻ thù. Khí phách của chị đã làm khiếp đảm những kẻ nổ súng và thắp lên ngọn lửa đấu tranh rực sáng. Đó là Võ Thị Sáu - người thiếu nữ kiên trung của quê hương Đất Đỏ.

Gia Lai05/05/2026Lê Văn Lang (Chi đoàn Định Tố - Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời Côn Đảo rạng sáng ngày 23/01/1952 âm u và lạnh lẽo. Sóng biển vỗ từng nhịp đập ầm ào vào những vách đá ghềnh rợn ngợp. Từ xà lim Sở Cò, tiếng bước chân xen lẫn tiếng xiềng xích loảng xoảng vang lên lạnh lùng. Chị Sáu bước ra, dáng người nhỏ nhắn nhưng bước đi vô cùng điềm tĩnh. Chị mặc chiếc áo bà ba trắng, mái tóc đen rẽ ngôi được chải gọn gàng.

Trên đường bị dẫn giải ra pháp trường, đi ngang qua các dãy xà lim, chị cất cao tiếng hát bài "Tiến quân ca". Giọng hát trong vắt của người thiếu nữ tuổi 19 cất lên, át cả tiếng gió biển, át cả tiếng rầm rập của giày đinh giặc Pháp. Từ trong các phòng giam, những người tù chính trị đồng loạt đứng dậy, hát vang tiếp sức cho chị. Cả nhà tù Côn Đảo rung chuyển trong khúc tráng ca hào hùng.

Đến Hàng Dương, một tên cố đạo tiến lại gần định làm lễ rửa tội, nhưng chị gạt phắt đi, ánh mắt rực sáng: "Tôi không có tội! Chỉ có những kẻ sắp nổ súng bắn tôi hôm nay mới là những kẻ có tội!".

Khi tên chỉ huy người Pháp bước tới định bịt mắt, chị giật phăng chiếc khăn đen, dõng dạc nói: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và để tôi có đủ can đảm nhìn thẳng vào họng súng của các người!".

Họng súng đen ngòm đồng loạt giương lên. Đúng lúc tên chỉ huy hô khẩu lệnh chuẩn bị, chị Sáu trừng mắt nhìn kẻ thù, cất cao tiếng hô vang vọng cả đất trời Côn Đảo:

"Đả đảo thực dân Pháp!" "Việt Nam độc lập muôn năm!" "Hồ Chủ tịch muôn năm!"

Loạt đạn chát chúa vang lên. Người con gái Đất Đỏ ngã xuống, máu nhuộm đỏ bãi cát Hàng Dương. Nhưng tiếng hô vĩ đại ấy không chết, nó hóa thành hạt giống đỏ gieo vào lòng hàng triệu người dân đất Việt, bùng lên thành ngọn lửa thiêu rụi quân thù.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÔNG HOA LÊ KI MA BẤT TỬ | Câu chuyện thời hoa lửa