Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bông Hoa Lê-Ki-Ma Trên Bãi Án Hàng Dương

Ký ức thiêng liêng về khí tiết kiên trung, nụ cười thanh thản và tiếng hô bất tử trước nòng súng kẻ thù của người thiếu nữ Đất Đỏ Võ Thị Sáu giữa chốn "địa ngục trần gian" Côn Đảo.

Tuyên Quang12/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc đời của cựu tù chính trị Nguyễn Văn Thùy, những ngày tháng bị giam cầm tại Côn Đảo đầu năm 1952 là thời kỳ "hoa lửa" khắc sâu nhất trong tâm khảm. Ở nơi "địa ngục trần gian" tàn khốc ấy, hình ảnh người thiếu nữ Võ Thị Sáu hiên ngang bước ra pháp trường đã trở thành một tượng đài bất tử về lòng dũng cảm.

Ông Nguyễn Văn Thùy nhớ lại, khi bị thực dân Pháp đưa ra Côn Đảo vào giữa tháng 1 năm 1952 để thi hành án tử hình, chị Võ Thị Sáu là nữ tù chính trị duy nhất trên đảo. Dù bị biệt giam trong hầm tối và đối mặt với án tử treo lơ lửng trên đầu, người con gái Đất Đỏ 18 tuổi ấy vẫn giữ trọn sự trong trẻo và tinh thần lạc quan kỳ diệu. Qua khe cửa hẹp của phòng giam, chị vẫn cất tiếng hát trong trẻo gửi tới các anh em tù chính trị ở dãy phòng đối diện, tiếp thêm sức mạnh chiến đấu cho mọi người.

Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, bọn chúa đảo áp giải chị Võ Thị Sáu ra bãi án Hàng Dương. Đồng chí Nguyễn Văn Thùy cùng hàng trăm tù chính trị trong các khám giam lập tức đập cửa, hô vang các khẩu hiệu phản đối án tử hình và cất cao bài hát Tiến quân ca để tiễn đưa người em gái nhỏ.

Tại bãi Hàng Dương, trước mặt là 7 tên lính lê dương chĩa súng vào ngực, tên cha tuyên úy tiến lại định làm lễ rửa tội, nhưng chị Sáu khinh bỉ từ chối: "Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp giết tôi đây mới là kẻ có tội!". Khi tên chỉ hủy tiến lại gần định dùng dải băng đen bịt mắt chị, chị Sáu đã giật phắt tấm băng ra, thẳng thắn dõng dạc: "Tôi không cần bịt mắt. Hãy để đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng!"

Chị nhìn thẳng vào nòng súng kẻ thù và cất tiếng hát bài Tiến quân ca. Khi tên chỉ huy hô lệnh bắn, chị Sáu dồn hết sức lực cất tiếng hô lớn xé tan không gian tĩnh mịch:

"Đả đả thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!"

Tiếng súng nổ chát chúa. Người con gái anh hùng ngã xuống ở tuổi 18, khi ngực vẫn phập phồng sức sống của tuổi trẻ và ánh mắt vẫn sáng quắc niềm tin. Hình ảnh kiên trung ấy đã khắc sâu vào ký ức đồng chí Nguyễn Văn Thùy cùng hàng vạn tù chính trị Côn Đảo, trở thành ngọn lửa soi đường cho các thế hệ người Việt Nam đứng lên chiến đấu đến ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn