BÔNG HOA LÊ-KI-MA TRÊN MÁI TÓC TUỔI MƯỜI CHÍN
BÔNG HOA LÊ-KI-MA TRÊN MÁI TÓC TUỔI MƯỜI CHÍN
Có những loài hoa gắn liền với một mùa trong năm, nhưng cũng có một loài hoa đã đi vào lịch sử, nở dọc theo chiều dài ký ức của cả một dân tộc. Đó là hoa lê-ki-ma. Thật khó để tìm thấy một người trẻ Việt Nam nào chưa từng nghe qua giai điệu thiết tha: "Mùa hoa lê-ki-ma nở, ở quê ta miền đất đỏ...". Giai điệu ấy không chỉ gọi về một vùng quê, mà còn gọi về hình bóng của một người con gái huyền thoại – Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu. Đối với tôi, một sinh viên đang sống trong những năm tháng hòa bình, bông hoa lê-ki-ma không chỉ là một loài cây vùng nhiệt đới, mà đã trở thành biểu tượng rực rỡ nhất cho tuổi mười chín kiên cường, bất khuất của chị.
Ngược dòng thời gian về với vùng Đất Đỏ năm xưa, sắc hoa lê-ki-ma vàng rực chính là mảnh ghép cho tuổi thơ trong trẻo của chị Sáu. Giữa vùng quê nghèo rợp bóng lá, chị lớn lên hồn nhiên, mang theo tâm hồn thuần khiết như loài hoa cỏ quê hương. Nhưng những ngày tháng bình yên ấy chẳng kéo dài khi gót giày viễn chinh của kẻ thù đến giày xéo xóm làng. Chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, người con gái Đất Đỏ đã không chọn một cuộc đời bình lặng. Chị tham gia cách mạng khi mới mười bốn tuổi, cái tuổi mà lẽ ra vẫn còn được cắp sách đến trường, được vô tư sống trong vòng tay cha mẹ. Chị nhận những nhiệm vụ nguy hiểm, đối đầu trực diện với kẻ thù bằng lòng dũng cảm phi thường, như một đóa hoa nhỏ nhưng mang trong mình sức sống mãnh liệt của cả một vùng đất kháng chiến.
Bị bắt và đày ra "địa ngục trần gian" Côn Đảo, đóa hoa ấy lại càng chứng minh sức sống kiên cường nơi ngục tối xiềng xích. Những trận đòn tra tấn dã man của kẻ thù có thể làm tổn thương thân thể chị, nhưng chưa một giây phút nào khuất phục được ý chí của người chiến sĩ trẻ. Người ta kể rằng, trong những ngày tháng tăm tối ở nhà tù, tiếng hát của chị Sáu vẫn vang lên, trong trẻo và cao vút. Chị hát về quê hương, hát về Đảng, về ngày mai chiến thắng. Tiếng hát ấy như dòng nước mát sưởi ấm những tâm hồn tù chính trị, và là vũ khí sắc bén khiến kẻ thù phải khiếp sợ. Chị sống những ngày cuối cùng của cuộc đời với một tinh thần lạc quan đáng kinh ngạc, xem nhẹ mọi khổ hình, vì trong tim chị đã có lý tưởng cách mạng soi đường.
Và rồi, khoảnh khắc bất tử đã gọi tên chị tại pháp trường Hàng Dương vào một buổi sớm tinh khôi. Chi tiết làm tôi xúc động nhất, ám ảnh nhất chính là hình ảnh chị Sáu bước đi giữa hai hàng lính với một bông hoa tươi cài trên mái tóc. Hành động ấy mới đẹp, kiêu hãnh và lãng mạn làm sao! Đối diện với cái chết, người con gái ấy không hề run sợ. Chị từ chối chiếc khăn bịt mắt, muốn đôi mắt mình được nhìn ngắm mảnh đất quê hương thân yêu đến giây phút cuối cùng. Phát súng lạnh lùng của kẻ thù vang lên, người con gái mười chín tuổi ngã xuống, nhưng bông hoa lê-ki-ma cài tóc ngày hôm ấy không hề lụi tàn. Nó đã hòa vào lòng đất mẹ Côn Đảo, hóa thân thành hương thơm bất tử, tượng trưng cho một tuổi trẻ hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc.
Đứng ở lăng kính của một người trẻ hôm nay, tôi chợt nhận ra khoảng cách thế hệ dường như được xóa nhòa khi nghĩ về chị. Chị ngã xuống khi ở độ tuổi mười chín – độ tuổi đẹp nhất của đời người, cái tuổi mà chúng tôi bây giờ đang mải miết với giảng đường, với những hoài bão cá nhân và những chuyến đi trải nghiệm. Sự hy sinh của chị như một tấm gương phản chiếu, nhắc nhở thế hệ sinh viên chúng tôi về giá trị của hai tiếng "Hòa bình". Độc lập, tự do ngày hôm nay không tự nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng máu và nước mắt, bằng cả tuổi thanh xuân của những người anh hùng như chị Sáu.
“Kể lại một câu chuyện - Gìn giữ một ký ức - Tiếp nối một thế hệ”, thông điệp ấy của cuộc thi cứ xoáy sâu vào tâm trí tôi. Câu chuyện về chị Võ Thị Sáu và đóa hoa lê-ki-ma cài tóc chưa bao giờ là cũ. Mỗi lần kể lại là một lần chúng tôi gieo thêm vào lòng mình lòng biết ơn và lý tưởng sống cao đẹp. Sắc hoa lê-ki-ma năm ấy vẫn sẽ mãi nở rộ trong tâm thức người Việt Nam, như một lời nhắc nhở thế hệ trẻ thời bình phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống, để viết tiếp những trang sử tự hào của dân tộc bằng khát vọng cống hiến và dựng xây đất nước.



