Bài viết

"BÔNG HOA LỬA"

Trong những năm tháng ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, đất nước chìm trong khói lửa, nhưng cũng chính nơi đó đã nở rộ những “bông hoa lửa” – những con người bình dị mà phi thường

Gia Lai30/04/2026LIÊN CHI ĐOÀN KHOA TÀI CHÍNH - NGÂN HÀNG & QUẢN TRỊ KINH DOANH (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, đất nước chìm trong khói lửa, nhưng cũng chính nơi đó đã nở rộ những “bông hoa lửa” – những con người bình dị mà phi thường.

Ở một vùng quê nghèo miền Trung, có cô gái tên Lan. Lan sinh ra trong một gia đình nông dân, quen với ruộng đồng, với cái nắng cháy da và những mùa mưa bão. Khi chiến tranh lan rộng, Lan quyết định rời mái nhà nhỏ, gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Với cô, đó không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm tự hào – được góp sức cho đất nước.

Lan cùng đồng đội làm nhiệm vụ trên tuyến Đường Trường Sơn – nơi được xem là “mạch máu” chi viện cho miền Nam. Công việc của họ không hề đơn giản: san lấp hố bom, mở đường, vận chuyển hàng hóa, cứu thương… tất cả đều diễn ra dưới sự rình rập của bom đạn.

Ban ngày, họ ẩn mình trong rừng sâu để tránh máy bay. Ban đêm, khi ánh trăng le lói, họ lại bắt đầu công việc. Tiếng cuốc, tiếng xẻng xen lẫn tiếng côn trùng và cả những tiếng nổ xa xa. Có những đêm, đất rung chuyển vì bom rơi, nhưng khi khói bụi chưa kịp tan, Lan và đồng đội đã lao ra, tiếp tục sửa đường.

Một lần, sau trận oanh tạc dữ dội, con đường bị cày nát. Hàng chục hố bom chồng lên nhau, cây cối đổ ngổn ngang. Nếu không kịp sửa chữa, đoàn xe chở lương thực và thuốc men sẽ bị chặn lại, ảnh hưởng đến cả chiến trường phía trước.

Không ai bảo ai, Lan cùng mọi người lập tức bắt tay vào việc. Mồ hôi hòa với bùn đất, tay rớm máu vì cuốc xẻng, nhưng không một lời than vãn. Giữa lúc đó, một quả bom nổ chậm phát nổ gần đó khiến Lan bị thương ở vai. Đồng đội khuyên cô rút lui, nhưng Lan chỉ lắc đầu:
“Đường chưa thông, mình chưa thể nghỉ.”

Cô cắn răng chịu đau, tiếp tục làm việc. Ánh mắt Lan vẫn sáng lên, kiên định và mạnh mẽ. Đêm ấy, dưới ánh đèn mờ và cả ánh lửa còn âm ỉ, con đường cuối cùng cũng được thông.

Khi đoàn xe lăn bánh qua an toàn, mọi người mới thở phào. Lan ngồi xuống bên vệ đường, mỉm cười nhẹ. Trong khoảnh khắc đó, cô không còn là một cô gái bình thường nữa, mà giống như một bông hoa đang nở rực giữa lửa – nhỏ bé nhưng kiên cường, giản dị nhưng đầy sức sống .

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn