Bông Hoa Lũng Giang Giữa Đại Ngàn Tây Bắc

Bông Hoa Lũng Giang Giữa Đại Ngàn Tây Bắc
Mở đầu: Tuổi trăng tròn lên đường cứu nước
Đồng chí Nguyễn Thị Hưởng sinh năm 1950 tại thôn Lũng Giang, thị trấn Lim (nay thuộc huyện Tiên Du), tỉnh Bắc Ninh. Lũng Giang – vùng đất ven sông với những bãi bồi xanh mướt, nơi con người hiền hòa, chịu thương chịu khó.
Năm 1966, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go ác liệt. Miền Bắc vừa sản xuất, vừa chiến đấu, dốc toàn lực chi viện cho miền Nam ruột thịt. Khi ấy, Nguyễn Thị Hưởng vừa tròn 16 tuổi – cái tuổi "trăng tròn" đẹp nhất của người con gái. Ở tuổi ấy, lẽ ra cô đang e ấp bên khung cửi hay cắp sách tới trường, nhưng khí thế "Ba Sẵn sàng" sục sôi khắp làng trên xóm dưới đã thôi thúc trái tim cô gái trẻ.
Tạm biệt dòng sông Tiêu Tương thơ mộng, tạm biệt người thân, cô gái Lũng Giang nhỏ nhắn nhưng can trường đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ, khoác lên mình màu áo xanh Thanh niên xung phong (TNXP).
Những năm tháng tại N105 - P21 (1966 - 1969)
Rời quê hương quan họ bằng phẳng, đơn vị của Hưởng hành quân về Hòa Bình – cửa ngõ của vùng Tây Bắc hiểm trở. Tại đây, cô được biên chế vào Đơn vị N105 thuộc P21.
Hòa Bình những năm 1966 - 1969 là địa bàn chiến lược quan trọng, nơi có những tuyến đường huyết mạch vận chuyển nhu yếu phẩm và khí tài quân sự. Nhiệm vụ của đơn vị N105 vô cùng nặng nề: Mở đường, đảm bảo giao thông thông suốt, san lấp hố bom và vận chuyển lương thực.
"Đá mòn mà đôi chân không mòn / Núi lở mà lòng người không lở."
Đối với một cô gái 16 tuổi mới lớn, những ngày đầu làm quen với rừng núi là thử thách cực đại. Khí hậu Hòa Bình "ma thiêng nước độc", mùa đông rét cắt da cắt thịt, mùa hè gió Lào thổi rát mặt.
Trên công trường N105, Hưởng cùng các đồng đội – những chàng trai, cô gái mười tám, đôi mươi – dùng sức người để thi gan với thiên nhiên và bom đạn. Đôi bàn tay vốn mềm mại nay chai sạn vì cầm cuốc, cầm xẻng, vác đá, gánh đất.
Có những đêm mưa rừng xối xả, lán trại dột nát, vắt rừng, muỗi núi nhiều vô kể, nhưng tinh thần của tiểu đội N105 chưa bao giờ tắt. Dưới ánh đèn dầu leo lét hay ánh trăng rừng Tây Bắc, cô gái Lũng Giang vẫn cùng đồng đội cất cao tiếng hát. Tiếng hát của tuổi trẻ Bắc Ninh đã hòa vào tiếng suối reo, át đi tiếng gầm rú của máy bay địch, trở thành liều thuốc tinh thần quý giá động viên nhau bám trụ.
Trưởng thành trong gian khó
Ba năm (1966 - 1969) tại Hòa Bình là khoảng thời gian tôi luyện Nguyễn Thị Hưởng từ một cô gái thôn quê thành một người chiến sĩ TNXP kiên cường.
Tại P21, Hưởng không chỉ lao động giỏi mà còn là một đồng chí sống chan hòa, tình cảm. Chị em trong đơn vị thương nhau như ruột thịt, chia nhau từng củ sắn, bát rau rừng, nhường nhau từng viên thuốc khi ốm đau. Những con đường tại Hòa Bình được giữ vững mạch máu lưu thông chính là nhờ mồ hôi và cả máu của những người TNXP như Hưởng.
Ngày về (1969)
Năm 1969, khi vừa tròn 19 tuổi, Nguyễn Thị Hưởng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và được lệnh ra quân.
Cô trở về Lũng Giang, Tiên Du khi đất nước vẫn đang tiếp tục cuộc hành trình dài đến ngày thống nhất. Hành trang trở về không có vàng bạc, gấm vóc, mà là chiếc ba lô sờn vai, tấm huy hiệu TNXP và một ý chí thép đã được tôi rèn trong lửa đạn và gian khổ. Quãng đời 3 năm thanh xuân ấy đã trở thành một phần ký ức hào hùng không thể nào quên, đóng góp vào bản anh hùng ca chung của dân tộc.
Tóm tắt tiểu sử TNXP Nguyễn Thị Hưởng
Thông tin | Chi tiết |
Họ và tên | Nguyễn Thị Hưởng |
Năm sinh | 1950 |
Quê quán | Thôn Lũng Giang, xã Tiên Du (nay là Huyện Tiên Du), Tỉnh Bắc Ninh. |
Thời gian nhập ngũ | 1966 (khi mới 16 tuổi). |
Đơn vị | N105 - P21. |
Địa bàn hoạt động | Tỉnh Hòa Bình (Vùng cửa ngõ Tây Bắc). |
Nhiệm vụ | Xây dựng XHCN, mở đường, đảm bảo giao thông thời chiến. |
Thời gian ra quân | 1969. |
Lời tri ân:
Câu chuyện về đồng chí Nguyễn Thị Hưởng là minh chứng cho sức mạnh của thế hệ trẻ Việt Nam thời đại Hồ Chí Minh: "Đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên". Từ Lũng Giang đến Hòa Bình, dấu chân của bà đã in trên những nẻo đường cứu nước, góp phần dệt nên mùa xuân đại thắng sau này.



