Bông Hoa Mọc Trong Hố Bom
Bông Hoa Mọc Trong Hố Bom
Ngọn đồi ấy từng là tọa độ lửa.
Bom đạn cày xới mặt đất đến mức không còn một bóng cây.
Mùa hè năm 1973, đơn vị của anh Bình đóng quân gần đó.
Ngày nào họ cũng đi qua những hố bom đầy nước mưa.
Một buổi sáng, anh phát hiện ở giữa một hố bom có một bông hoa tím nhỏ đang nở.
Không ai biết nó mọc từ đâu.
Giữa đất đá cháy đen.
Giữa những vết thương còn mới trên mặt đất.
Nó vẫn đứng đó.
Mỏng manh nhưng kiên cường.
Anh Bình hái một cành cỏ cắm bên cạnh để đánh dấu.
Mỗi lần đi qua, anh lại nhìn bông hoa ấy.
Một người đồng đội hỏi:
— Có gì đặc biệt đâu.
Anh đáp:
— Có chứ.
Nếu hoa còn sống được ở đây thì con người cũng sẽ sống được.
Từ đó, bông hoa trở thành đề tài trong những câu chuyện tối bên bếp lửa.
Mỗi khi ai đó mệt mỏi hoặc nhớ nhà, người khác lại nhắc:
— Mai đi xem hoa nhé.
Sau chiến tranh, nhiều năm sau, anh Bình quay lại ngọn đồi cũ.
Bom đạn đã lùi xa.
Nơi đó giờ là một khu rừng xanh.
Không ai còn biết chính xác vị trí của hố bom năm ấy.
Nhưng anh vẫn nhớ rất rõ bông hoa tím nhỏ bé đã từng nở giữa hoang tàn.
Bởi đôi khi, điều giúp con người vượt qua những năm tháng khắc nghiệt nhất không phải là sức mạnh.
Mà là hy vọng.


