Cựu Thanh niên xung phong

Bông Hoa Nhỏ nơi tuyến đường lửa Quảng Bình

Có những người phụ nữ bước qua chiến tranh bằng những dấu chân rất lặng thầm. Họ không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng đã có mặt trên những cung đường bom đạn, góp sức giữ cho mạch giao thông không ngừng nghỉ. Bà Đỗ Thị Đang là một trong những người con gái như thế.

Thanh Hóa16/09/2026Xã Thiệu Toán (Xã Thiệu Toán)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

nơi tuyến đường lửa Quảng Bình

Có những người phụ nữ bước qua chiến tranh bằng những dấu chân rất lặng thầm. Họ không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng đã có mặt trên những cung đường bom đạn, góp sức giữ cho mạch giao thông không ngừng nghỉ. Bà Đỗ Thị Đang là một trong những người con gái như thế.

Bà sinh ngày 09/02/1948, quê tại xã Thiệu Chính, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa, nay là xã Thiệu Toán, tỉnh Thanh Hóa. Sinh ra trong một gia đình nông dân, tuổi thơ của bà gắn với quê hương, ruộng đồng và những tháng ngày đất nước còn chìm trong chiến tranh.

Năm 1968, khi tuổi đời vừa tròn đôi mươi, bà Đỗ Thị Đang đã nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, lên đường tham gia Thanh niên xung phong.

Ngày 11/11/1968, cô gái trẻ chính thức bước vào hàng ngũ thanh niên xung phong, thuộc đơn vị C737-N89-P31. Địa bàn hoạt động chủ yếu của đơn vị là Quảng Bình – nơi chiến tranh diễn ra vô cùng ác liệt.

https://images.openai.com/static-rsc-4/USbNVf_lcsKlPYkqXmE8OgH0xXYAjfq3OEsEb3KcW17TAxAYo2_ngIuArVEaJUfpadf9s7njKezwZgPaVsUaxIQutzYZVgHhshYbIOQJxtJ-ILVBQP-RdIQr-V4eA2iCieqHkqQ7mEXt4xD4AcYerKYXtq-r47MQT0Bn5LpIUXfJFgQKYucaWS0fEHbsoPAY?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/tlYPOga30C36P5xxMFaWyL9EtrZIj-h4fPLgoeD6RjHdCzDHbwyupFLq9Uti2aKDnXMyxCc-Ii_ehRa-AJ6PmgqGVfsX0s--RNWZJb6hww60Da9eb_5oA_twKPpaPN7GN8OmRyacTBIO4RxboQucl5_0MXnmJf6Chh2DgwyP-nKTDgRNj2e4I2EO0LOdhFE-?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/nWSdGPA5APJZuC1GeHMXVpaOxZLUA2utbz9p3UsqG6ukvL9UnJ8Da5szIHDmPAjYwCUScBkza5_jsfrQxwFJP5iyEijbvRyuttEekzKoObc1BA_v6OmNPUwYzmEodOgvPAQ70DqUnSZS24YcLSspPcyOMOmkehWugRriV2d8-GM1Utda5uoeFOhrWHt-dSnG?purpose=fullsize

5

Tuổi hai mươi trên những cung đường bom đạn

Công việc của bà khi ấy là làm đường.

Đó là một công việc tưởng như bình dị, nhưng trong chiến tranh lại là nhiệm vụ đầy hiểm nguy. Những cung đường bị bom đánh phá phải được nhanh chóng san lấp. Hố bom phải được lấp, mặt đường phải được sửa chữa để xe và người tiếp tục hành quân.

Giữa những tiếng bom rung chuyển đất trời, những cô gái thanh niên xung phong vẫn bám đường.

Có lẽ chẳng ai trong số họ nghĩ rằng những việc mình làm hôm nay sẽ trở thành một phần của lịch sử. Họ chỉ biết rằng phía trước là nhiệm vụ, phía sau là quê hương, và đất nước đang cần những bàn tay trẻ tuổi.

Từ tháng 11/1968 đến tháng 10/1971, gần ba năm tuổi xuân của bà Đỗ Thị Đang đã gắn với màu áo thanh niên xung phong và những tuyến đường ở Quảng Bình.

Ba năm ấy chứa đựng biết bao gian khổ.

Đó là những ngày xa gia đình, xa quê hương. Là những đêm ngủ vội sau giờ làm đường. Là những bữa cơm đạm bạc giữa chiến trường. Là những phút giây đối mặt với hiểm nguy nhưng vẫn động viên nhau cố gắng.

Và trên tất cả là tình đồng đội – thứ tình cảm đã giúp những người thanh niên năm ấy vượt qua những tháng ngày khốc liệt nhất.

Rời chiến trường, trở về với ruộng đồng

Tháng 10/1971, bà Đỗ Thị Đang rời lực lượng thanh niên xung phong, trở về quê hương.

Sau những năm tháng nơi chiến trường, bà lại trở về với cuộc sống của một người nông dân, làm ruộng tại địa phương.

Không huân chương, không những câu chuyện chiến công được kể nhiều lần, cuộc sống của bà sau chiến tranh vẫn giản dị như bao người phụ nữ quê hương.

Nhưng trong ký ức của người phụ nữ ấy luôn có một phần tuổi trẻ không thể nào quên.

Đó là những năm tháng bà đã sống giữa thời hoa lửa.

Là những người đồng đội năm xưa.

Là những cung đường Quảng Bình từng in dấu chân của cô gái tuổi đôi mươi.

Là những ngày tháng mà tuổi trẻ của bà đã được gửi lại cho Tổ quốc.

Một đời bình dị – một thời không thể quên

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những con đường năm xưa đã đổi thay. Cuộc sống cũng đã bước sang một trang mới.

Nhưng nhìn vào câu chuyện của bà Đỗ Thị Đang, chúng ta càng hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và tuổi xuân của các thế hệ đi trước.

Bà Đỗ Thị Đang không kể về mình như một người làm nên điều gì lớn lao. Bà chỉ đơn giản là một người con gái quê Thanh Hóa đã nghe theo tiếng gọi của quê hương, đất nước và lên đường khi Tổ quốc cần.

Hai mươi tuổi lên đường.
Gần ba năm bám những cung đường lửa.
Hai mươi ba tuổi trở về quê hương.

Một quãng đời tuổi trẻ tưởng như ngắn ngủi, nhưng đã trở thành ký ức theo bà suốt cuộc đời.

Có một thời tuổi trẻ
Không ngại gian nan, chẳng sợ hiểm nguy.
Những cô gái năm nào rời quê hương đi mở đường,
Gửi lại nơi chiến trường tuổi xuân đẹp nhất.
Hôm nay tóc đã điểm màu thời gian,
Nhưng ký ức về một thời hoa lửa
Vẫn còn nguyên trong trái tim người cựu thanh niên xung phong.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bông Hoa Nhỏ nơi tuyến đường lửa Quảng Bình | Câu chuyện thời hoa lửa