Cựu chiến binh

Bông hoa rừng

Lào Cai09/05/2026Đoàn Văn Quang (Đoàn Xã Bát Xát)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi sáng sương tan rất nhanh. Lần hiếm hoi chúng tôi nhìn thấy rõ cả thung lũng phía dưới, những dãy núi nối nhau xa tít như những con sóng đông cứng.

Trong lúc kiểm tra lại vị trí, tôi thấy Tuấn – cậu lính nhỏ tuổi nhất đại đội – đang cúi người bên bờ đất, loay hoay với thứ gì đó.

Tôi hỏi:
“Làm gì đấy?”

Cậu quay lại, giơ lên một bông hoa nhỏ màu tím. Cánh hoa mỏng manh, dính đầy đất.
“Đẹp không anh?”

Tôi bật cười:
“Ở đây mà cũng có thời gian ngắm hoa à?”

Tuấn gãi đầu:
“Em hái về ép vào sổ. Gửi về cho em gái.”

Hóa ra ở nhà, em gái Tuấn rất thích sưu tầm hoa ép. Trước khi cậu lên đường, cô bé dúi cho anh trai một cuốn sổ nhỏ và dặn: “Anh đi đâu thấy hoa lạ thì mang về cho em.”

Từ hôm đó, Tuấn bắt đầu để ý đến những bông hoa dại ven đường. Đi qua đâu thấy hoa là dừng lại vài giây, hái thật nhanh rồi nhét vào cuốn sổ đã nhăn nhúm.

Chúng tôi trêu:
“Chiến trường mà cứ như đi dã ngoại.”

Tuấn cười:
“Mai mốt về có quà cho em gái.”

Một lần hành quân qua triền núi đầy đá, cậu bỗng reo lên:
“Có hoa vàng!”

Cậu chạy lên trước vài bước. Chúng tôi chưa kịp nhắc thì tiếng pháo bất ngờ dội xuống từ phía xa. Mọi người lập tức nằm rạp xuống đất.

Sau loạt pháo, chúng tôi gọi tên Tuấn. Không nghe trả lời.

Khi tìm thấy cậu, trong tay vẫn nắm chặt mấy bông hoa vàng vừa hái.

Chúng tôi mở ba lô của Tuấn. Cuốn sổ nhỏ nằm ở ngăn trong cùng, dày lên vì những bông hoa ép từ nhiều ngày trước.

Cuối cuốn sổ là dòng chữ nguệch ngoạc:
“Dành cho em. Đợi anh về sẽ đưa.”

Chúng tôi gấp cuốn sổ lại thật cẩn thận.

Từ đó, mỗi khi đi qua ven đường thấy hoa dại, không ai bảo ai, chúng tôi vẫn dừng lại vài giây.

Vì chúng tôi biết, ở đâu đó, có một cô bé đang chờ cuốn sổ đầy hoa rừng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn