Bông hoa rừng bên suối Đá Đỏ
Năm 1970, tại khu vực suối Đá Đỏ trên tuyến Trường Sơn, có tiểu đội nữ Thanh niên xung phong ngày đêm đảm bảo đường thông cho xe qua. Trong số đó, cô gái nhỏ nhắn nhất là Trần Thị Mận, mới 19 tuổi, quê Hà Tĩnh.
Năm 1970, tại khu vực suối Đá Đỏ trên tuyến Trường Sơn, có tiểu đội nữ Thanh niên xung phong ngày đêm đảm bảo đường thông cho xe qua. Trong số đó, cô gái nhỏ nhắn nhất là Trần Thị Mận, mới 19 tuổi, quê Hà Tĩnh.
Một buổi chiều, máy bay địch ném bom dữ dội làm con đường bị chia đôi bởi một hố sâu. Đoàn xe chở gạo cho chiến trường đang mắc lại. Không chần chừ, Mận lội xuống suối, vừa vác đá vừa gọi lớn:
“Phải lấp nhanh, kẻo trời tối là xe không qua được!”
Nước suối lạnh cắt da, đá nặng đến tím cả vai, nhưng Mận vẫn bền bỉ. Khi hố bom gần đầy, một loạt bom bi rơi sát bờ suối. Đồng đội kịp tránh, còn Mận bị thương nặng.
Trước lúc nhắm mắt, cô chỉ kịp nói khẽ:
“Các chị… cố làm cho xe qua nhé…”
Đêm đó, đường được thông, đoàn xe an toàn vượt suối Đá Đỏ.
Sáng hôm sau, bên bờ suối, đồng đội đặt lên mộ Mận một bông hoa rừng tím. Ai cũng nghẹn lại:
“Em ngã xuống mà con đường em mở vẫn sáng mãi.”


