Cựu Thanh niên xung phong

Bông Hoa Rừng Yên Bái - Ký Ức Về Cựu TNXP Lê Thị Mận

Bắc Ninh05/12/2025Nguyễn Hữu Chiến (đoàn xã tiên du)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bông Hoa Rừng Yên Bái - Ký Ức Về Cựu TNXP Lê Thị Mận

Bông Hoa Rừng Yên Bái - Ký Ức Về Cựu TNXP Lê Thị Mận

Mở đầu: Tiếng gọi từ miền quan họ

Năm 1945, Lê Thị Mận cất tiếng khóc chào đời tại thôn Duệ Đông, xã Tiên Du (nay là huyện Tiên Du), tỉnh Bắc Ninh. Lớn lên giữa cái nôi của những làn điệu dân ca Quan họ mượt mà, cô gái trẻ mang trong mình sự dịu dàng của người con gái Kinh Bắc nhưng cũng đầy ắp ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ thời đại mới.

Năm 1964, khi Mận vừa tròn 19 tuổi, miền Bắc đang sục sôi trong phong trào "Ba Sẵn sàng". Đế quốc Mỹ bắt đầu leo thang đánh phá miền Bắc, và nhiệm vụ xây dựng Chủ nghĩa Xã hội gắn liền với việc chi viện cho tiền tuyến miền Nam trở nên cấp bách hơn bao giờ hết.

Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tạm gác lại những mộng mơ tuổi trẻ và mái đình làng cổ kính rêu phong, cô gái trẻ Lê Thị Mận đã viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên Xung phong (TNXP). Tháng năm đó, màu áo xanh tình nguyện đã thay cho chiếc áo tứ thân, cô lên đường nhập ngũ.

Những năm tháng "Phá đá mở đường" (1964 - 1967)

Đơn vị của Mận là C209, thuộc Công trường 113C. Địa bàn hoạt động không phải là đồng bằng Bắc Bộ quen thuộc, mà là vùng núi rừng Yên Bái hiểm trở. Đây là giai đoạn Yên Bái trở thành một trong những trọng điểm giao thông huyết mạch, nơi cần mở những con đường mới để vận chuyển lương thực, vũ khí và hàng hóa.

"Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông."

Nhưng với những người lính C209 như Mận, không có gì là không thể.

Công trường 113C những năm ấy là một chiến trường không tiếng súng nhưng đầy rẫy hiểm nguy. Nhiệm vụ của Mận và đồng đội là mở đường, san lấp hố bom, và đảm bảo mạch máu giao thông luôn thông suốt.

Tại Yên Bái, khí hậu khắc nghiệt, "sáng chắn bão giông, chiều ngăn nắng lửa". Có những ngày mưa rừng tầm tã, đất đá sạt lở, cô gái nhỏ bé người Bắc Ninh cùng đồng đội vẫn dầm mình trong bùn lầy, dùng cuốc, xẻng, xe goòng thô sơ để bạt núi. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cấy lúa, têm trầu nay chai sần vì cầm xà beng bẩy đá.

Giữa bom đạn và tình đồng chí

Từ năm 1965, không quân Mỹ bắt đầu đánh phá ác liệt các tuyến đường sắt và đường bộ qua Yên Bái hòng cắt đứt sự chi viện. Đơn vị C209 trở thành những "cọc tiêu sống".

Có những đêm, máy bay địch quần thảo trên đầu, bom rơi đạn lạc rung chuyển cả núi rừng. Ngay sau khi tiếng bom dứt, Mận và các đồng chí trong đơn vị C209 lại lao ra mặt đường. Khẩu hiệu "Địch phá, ta cứ đi""Tiếng hát át tiếng bom" trở thành kim chỉ nam.

Trong những giây phút nghỉ ngơi hiếm hoi giữa hai trận bom, giọng hát quan họ của người con gái Duệ Đông lại cất lên giữa đại ngàn Tây Bắc. Những câu “Người ơi người ở đừng về” vang lên trong lán trại đơn sơ làm ấm lòng những người chiến sĩ xa nhà, xua tan đi cái lạnh của sương núi Yên Bái.

Hoàn thành sứ mệnh (1967)

Suốt 3 năm (1964 - 1967) bám trụ tại Công trường 113C, đồng chí Lê Thị Mận đã cống hiến những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân cho đất nước. Cô đã chứng kiến sự hy sinh của đồng đội, đã nếm trải đủ vị gian lao của sốt rét rừng và đói rét, nhưng chưa một lần lùi bước.

Năm 1967, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, đồng chí Lê Thị Mận được lệnh ra quân. Cô trở về quê hương Duệ Đông, mang theo hành trang là chiếc ba lô bạc màu sương gió và ký ức về một thời "xẻ dọc Trường Sơn". Dù sau này (đến năm 1968) phong trào TNXP vẫn tiếp tục sôi nổi, nhưng lứa những người đi đầu như bà Mận đã đặt những viên đá tảng đầu tiên, tạo nên nền móng vững chắc cho tuyến đường huyết mạch Tây Bắc.

Tổng kết cuộc đời binh nghiệp của cựu TNXP Lê Thị Mận

Mốc thời gian

Sự kiện chính

Ý nghĩa

1945

Sinh tại thôn Duệ Đông, Tiên Du, Bắc Ninh.

Thế hệ sinh ra trong độc lập, lớn lên trong kháng chiến.

1964

Nhập ngũ vào lực lượng TNXP.

Hưởng ứng phong trào "Ba Sẵn sàng", thể hiện lòng yêu nước.

1964 - 1967

Công tác tại C209 - Công trường 113C, Yên Bái.

Tham gia mở đường, đảm bảo giao thông, chiến đấu và lao động trên mặt trận xây dựng XHCN.

1967

Ra quân (Xuất ngũ).

Hoàn thành nghĩa vụ vẻ vang của tuổi trẻ với Tổ quốc.

Lời kết:

Câu chuyện về bà Lê Thị Mận không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà là hiện thân của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam thời đại Hồ Chí Minh. Những con đường tại Yên Bái hôm nay có thể đã được trải nhựa phẳng lì, nhưng dưới lớp đất đá ấy vẫn thấm đẫm mồ hôi và nhiệt huyết của những người con gái, con trai C209 năm nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn