"BÔNG HOA THÉP" GIỮA ĐẠI NGÀN TRƯỜNG SƠN: KÝ ỨC KHÔNG PHAI CỦA NỮ LÁI XE HUYỀN THOẠI
Từ cô thanh niên xung phong đến "người cầm cương" xe tải
Trong căn nhà nhỏ ấm cúng, khó ai có thể hình dung người phụ nữ có vóc dáng nhỏ nhắn, mái tóc đã điểm sương này từng là một "tay lái lụa" khiến cánh lái xe nam giới cũng phải nghiêng mình nể phục.
Nhấp ngụm chè xanh, bà Huế bồi hồi nhớ lại: "Năm ấy là 1968, tôi vừa tròn 20 tuổi. Lúc đó Binh đoàn 559 có chủ trương tuyển nữ lái xe để 'chia lửa' với anh em nam giới. Nghe tin, tôi viết đơn tình nguyện ngay. Lúc đầu ai cũng can, bảo con gái chân yếu tay mềm, vần vô lăng xe tải hàng tấn sao nổi? Nhưng tôi nghĩ, giặc đến nhà đàn bà cũng đánh, xe to mấy cũng phải chịu thua ý chí con người."
Và thế là, cô gái ấy trở thành một trong 40 nữ chiến sĩ đầu tiên của Trung đội nữ lái xe C13, mang mật danh "chị cả" của cả đội.
Những chuyến xe "đi không dấu, nấu không khói"
Ký ức về Trường Sơn trong bà là những đêm rừng đen kịt và tiếng bom rền. Bà kể, lái xe Trường Sơn sợ nhất không phải là cái chết, mà là sợ xe hỏng, sợ tắc đường không đưa được hàng ra tiền tuyến.
"Chúng tôi lái xe chủ yếu vào ban đêm. Nguyên tắc là 'đi không đèn'. Giữa rừng già, chỉ có ánh hỏa châu của địch và những chiếc lá sơn trắng dán dưới gầm xe đi trước làm cọc tiêu cho xe sau. Mắt phải căng ra như mắt mèo, tai phải thính hơn tiếng động cơ để nghe tiếng máy bay địch." – Bà Huế xúc động kể lại.
Có những đoạn cua tay áo, dốc dựng đứng bên vực thẳm, chiếc xe Gat 63 tròng trành như muốn lật nhào. Bà Huế và đồng đội phải nghĩ ra "mẹo" buộc chân mình vào thành xe hoặc cửa xe để lấy thế đạp côn, đạp phanh, giữ cho mình không bị văng ra khỏi cabin khi xe xóc nảy.
Đôi bàn tay con gái vốn quen cầm kim chỉ, nay chai sần, nhuốm đầy dầu mỡ. Những cơn sốt rét rừng làm tóc rụng trọc đầu, da xanh như tàu lá, nhưng chưa một ai trong trung đội của bà bỏ cuộc.
Vượt lên bom đạn bằng trái tim rực lửa
Cao điểm nhất là những năm 1971-1972 tại các trọng điểm như Cổng Trời, ngầm Ta Lê, phu La Nhích... Địch đánh phá ác liệt. Bà Huế nhớ mãi kỷ niệm về một lần xe bị trúng bom bi, lốp xe nát bươm nhưng bà vẫn quyết tâm lái chiếc xe "thương binh" ấy lết về bãi tập kết an toàn để bảo vệ hàng hóa.
"Lúc đó, ranh giới sống chết mong manh lắm. Có những đồng đội sáng còn chia nhau lương khô, chiều đã nằm lại vĩnh viễn giữa đại ngàn. Chúng tôi nuốt nước mắt vào trong, biến đau thương thành hành động, thề phải lái xe nhanh hơn, nhiều chuyến hơn để trả thù cho đồng đội," giọng bà chùng xuống, đôi mắt rưng rưng.
Chính nhờ tinh thần thép ấy, Trung đội nữ lái xe C13 đã lập nên kỳ tích: Vận chuyển hàng ngàn tấn vũ khí, lương thực, thương binh an toàn, góp phần không nhỏ vào thắng lợi của chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Bà Nguyễn Thị Kim Huế vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Truyền lửa cho thế hệ mai sau
Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ, "bông hoa thép" ngày nào giờ đã trở về với cuộc sống đời thường bình dị. Nhưng phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ vẫn ngời sáng trong bà. Bà vẫn tích cực tham gia các hoạt động hội cựu chiến binh, kể chuyện lịch sử cho thế hệ trẻ.
Nhìn những tấm huân chương lấp lánh trên ngực áo bà, chúng tôi hiểu rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng thanh xuân và xương máu của những con người như bà Huế.
Kết thúc buổi trò chuyện, bà nắm tay chúng tôi, dặn dò: "Thế hệ các bác đã làm tròn sứ mệnh với Tổ quốc. Giờ đất nước hòa bình rồi, các cháu phải học tập, lao động sao cho xứng đáng với những gì cha ông đã hy sinh. Đừng bao giờ quên lịch sử, cháu nhé!"



