Bông hoa thép Trường Sơn
Bông hoa thép Trường Sơn
Chị Trần Thị Hoa, một nữ thanh niên xung phong trên tuyến Đường Trường Sơn, đã trải qua những tháng ngày không thể nào quên giữa bom đạn. Công việc của chị là san lấp hố bom, đảm bảo mặt đường luôn thông suốt cho xe vận tải. Ban ngày, máy bay địch quần thảo liên tục, nên phần lớn công việc phải thực hiện vào ban đêm. Dưới ánh trăng mờ, chị và đồng đội dùng cuốc, xẻng lấp từng hố sâu, mồ hôi hòa lẫn với đất đỏ. Có đêm, vừa lấp xong đoạn đường thì bom lại dội xuống, tất cả phải làm lại từ đầu. Một lần, trong lúc đang làm nhiệm vụ, một quả bom rơi gần đó khiến chị bị sức ép hất văng. Tai ù đi, mắt tối sầm, nhưng khi tỉnh lại, điều đầu tiên chị nghĩ đến là đoạn đường còn dang dở. Chị đứng dậy, tiếp tục công việc như chưa từng bị thương. Chính tinh thần ấy đã khiến đồng đội gọi chị là “bông hoa thép” – mềm mại nhưng kiên cường. Những con đường chị cùng đồng đội gìn giữ đã trở thành huyết mạch vận chuyển, góp phần quyết định vào thành công của chiến dịch.


