BÔNG HOA TRẮNG BÊN BIỂN ĐẢO
Tôi từng làm việc gần nhà tù ở Côn Đảo.
Ngày chị Võ Thị Sáu bị đưa ra pháp trường, trời còn chưa sáng.
Biển hôm ấy nổi gió rất mạnh.
Nhưng chị bước đi rất bình thản.
Tôi thấy chị mặc bộ áo bà ba đã bạc màu.
Tay chị bị trói nhưng đầu vẫn ngẩng cao.
Có tên lính nhìn chị mà cúi mặt xuống đất.
Khi tới nơi hành quyết, chị xin không bị bịt mắt.
Giọng chị vang lên dõng dạc giữa khoảng trời u ám.
Nhiều tù nhân trong trại lặng lẽ khóc.
Sau loạt súng, không gian như chết lặng.
Người dân trên đảo âm thầm lập bàn hương cho chị.
Từ đó ai cũng gọi chị là bông hoa trắng của Côn Đảo.
Đêm đêm nhiều người ra nghĩa trang thắp nhang cho chị.
Tôi già rồi nhưng chưa bao giờ quên buổi sáng đau thương ấy.


