BÔNG HOA TRẮNG TRÊN MŨ
BÔNG HOA TRẮNG TRÊN MŨ
Anh Duy là người lính trẻ nhất đại đội. Gương mặt còn non, đôi mắt sáng và lúc nào cũng mang theo một bông hoa trắng nhỏ cài bên quai mũ.
Hoa được hái ven rừng trong những lần nghỉ chân.
Có người hỏi vì sao luôn cài hoa trên mũ giữa chiến tranh như vậy.
Anh cười:
“Để nhớ rằng mình còn trẻ.”
Giữa bom đạn, câu nói ấy khiến nhiều người lặng đi.
Những người lính trẻ ngày ấy sống quá nhanh. Hôm nay còn ngồi kể chuyện quê nhà, ngày mai có thể đã nằm lại somewhere giữa rừng sâu.
Anh Duy thường nhường phần cơm của mình cho thương binh. Những đêm trực gác, anh luôn nhận phần khó nhất mà không than phiền.
Một lần đơn vị bị phục kích khi đang băng qua bãi trống.
Đạn bắn xối xả từ phía trước.
Một chiến sĩ bị thương nằm giữa làn đạn không thể di chuyển.
Không chút do dự, anh Duy lao ra cứu đồng đội.
Người chiến sĩ ấy được kéo vào chiến hào an toàn.
Còn anh Duy gục xuống giữa bãi cỏ cháy đen vì bom đạn.
Khi đồng đội tới nơi, bông hoa trắng trên mũ anh vẫn còn nguyên.
Nhiều năm sau, những người lính cũ trở lại chiến trường xưa. Trên bãi đất năm nào, những bông hoa dại trắng vẫn mọc kín mỗi độ xuân về.
Có người lặng lẽ nói:
“Cậu ấy vẫn còn ở đây…”


