BÔNG HOA TRÊN CHIẾN HÀO
BÔNG HOA TRÊN CHIẾN HÀO
BÔNG HOA TRÊN CHIẾN HÀO
Chiều xuống chậm trên cánh rừng.
Sau một ngày dài hành quân, đơn vị của Trung đội 3 dừng chân bên một quả đồi thấp. Mưa rừng vừa tạnh. Những giọt nước còn đọng trên lá cây, lâu lâu rơi xuống mặt đất nghe tí tách. Khói bếp len qua những thân cây rồi tan vào màn sương mỏng.
Ở một góc chiến hào, người lính trẻ tên Lâm đang ngồi lau khẩu súng của mình.
Lâm vừa tròn hai mươi tuổi.
Quê anh ở một làng nhỏ ven sông. Ở đó có mẹ già, một người em gái và một khoảng sân trước nhà trồng đầy hoa. Trước ngày nhập ngũ, mẹ anh đã dặn:
“Con đi đâu thì đi, nhớ giữ gìn sức khỏe. Khi nào đất nước yên bình, mẹ chỉ cần con trở về.”
Lâm đã cười.
“Con nhất định sẽ về.”
Đó là lời hứa anh mang theo suốt những năm tháng chiến tranh.
Nhưng chiến tranh không giống những câu chuyện người ta kể bên bếp lửa. Chiến tranh có những ngày dài không nhìn thấy mặt trời, có những đêm chỉ nghe tiếng bom đạn vọng qua rừng, có những người đồng đội hôm nay còn ngồi bên nhau, ngày mai đã trở thành một cái tên trong ký ức.
Lâm hiểu điều đó.
Nhưng anh vẫn tin vào ngày trở về.
Và có lẽ, chính niềm tin ấy đã giúp anh bước tiếp.
Đơn vị của Lâm có một cô y tá tên Mai.
Mai quê ở một miền quê khác, cách nơi Lâm sinh ra hàng trăm cây số. Cô mới mười chín tuổi, mái tóc dài thường được buộc gọn sau gáy. Trong ba lô của Mai lúc nào cũng có bông băng, thuốc men và một cuốn sổ nhỏ.
Những người lính trong đơn vị thường trêu:
“Mai mang cả bệnh viện trên lưng.”
Mai chỉ cười:
“Có người bị thương thì phải có thuốc chứ.”
Lâm và Mai quen nhau từ một lần đơn vị hành quân qua một con suối.
Hôm ấy, Lâm bị trượt chân, đầu gối bị xước một mảng lớn.
Mai ngồi xuống bên anh.
“Đưa chân đây.”
“Không cần đâu, vết xước nhỏ thôi.”
“Nhỏ mà để nhiễm trùng thì cũng thành chuyện lớn.”
Lâm đành ngồi yên.
Mai lấy thuốc sát trùng rồi nhẹ nhàng băng lại.
Lâm nhìn cô:
“Cô làm y tá bao lâu rồi?”
“Gần một năm.”
“Không sợ à?”
Mai ngẩng lên:
“Sợ chứ.”
“Vậy sao vẫn đi?”
Mai im lặng một lúc.
Rồi cô nói:
“Vì nếu ai cũng sợ thì những người bị thương sẽ thế nào?”
Lâm không trả lời.
Anh nhìn cô gái trước mặt và lần đầu tiên nhận ra rằng lòng dũng cảm không phải lúc nào cũng là không biết sợ.
Có khi lòng dũng cảm chỉ đơn giản là biết sợ nhưng vẫn bước về phía trước.
Những ngày sau đó, chiến sự trở nên ác liệt hơn.
Đơn vị được giao nhiệm vụ giữ một quả đồi quan trọng.
Đó là một quả đồi không lớn, nhưng từ vị trí ấy có thể quan sát được cả một vùng rộng lớn.
Các chiến hào được đào sâu hơn.
Những người lính thay nhau canh gác.
Ban ngày, họ gần như không dám ló đầu khỏi công sự.
Ban đêm, họ tranh thủ sửa lại hầm trú ẩn, chia nhau từng ngụm nước và từng miếng lương khô.
Lâm thường trực gác vào những giờ cuối đêm.
Khoảng thời gian ấy yên tĩnh nhất.
Anh thường ngồi trong chiến hào, nhìn lên bầu trời qua một khoảng đất trống.
Có hôm trời đầy sao.
Anh nhớ nhà.
Nhớ tiếng mẹ gọi từ ngoài sân.
Nhớ tiếng em gái chạy chân đất trên nền gạch.
Nhớ con đường làng mỗi buổi chiều.
Và nhớ cả những bông hoa trước hiên nhà.
Mẹ anh thích hoa.
Mẹ thường nói:
“Nhà có hoa thì lòng người cũng vui hơn.”
Lâm từng nghĩ đó chỉ là một câu nói bình thường.
Nhưng khi ở chiến trường, anh mới hiểu những điều bình thường ở quê nhà quý giá đến nhường nào.
Một buổi sáng, trong lúc đào thêm một đoạn chiến hào, Lâm phát hiện một bông hoa nhỏ mọc sát mép đất.
Không ai biết nó tên gì.
Nó có thân rất mảnh, chỉ cao hơn một gang tay. Cánh hoa màu tím nhạt, nhỏ bé đến mức nếu không chú ý, người ta có thể giẫm lên nó mà không hay.
Lâm ngồi xuống.
Anh đưa tay phủi nhẹ đất quanh gốc hoa.
Mai đi ngang qua, thấy vậy thì hỏi:
“Anh làm gì thế?”
Lâm chỉ bông hoa:
“Nhìn này.”
Mai ngồi xuống bên cạnh.
“Đẹp quá.”
“Không biết nó mọc từ bao giờ.”
“Có lẽ lâu rồi.”
“Vậy mà chúng ta không thấy.”
Mai nhìn bông hoa hồi lâu rồi nói:
“Có những thứ phải thật yên lặng mới nhìn thấy được.”
Lâm bật cười:
“Cô nói chuyện cứ như nhà văn.”
Mai cũng cười.
“Còn anh thì cứ như ông cụ.”
Hai người cùng nhìn bông hoa.
Giữa chiến hào đầy đất đá, nơi người ta chỉ nghĩ đến việc sống sót qua từng ngày, một bông hoa nhỏ vẫn âm thầm nở.
Không ai trồng nó.
Không ai chăm sóc.
Không ai biết nó sẽ sống được bao lâu.
Nhưng nó vẫn nở.
Lâm lấy chiếc khăn tay trong túi áo ra.
Anh cẩn thận lau lớp đất quanh bông hoa rồi lấy một mảnh giấy nhỏ đánh dấu vị trí.
Mai hỏi:
“Anh định làm gì?”
“Bảo vệ nó.”
“Bảo vệ một bông hoa?”
“Ừ.”
Mai bật cười.
“Chiến tranh đến nơi rồi mà anh còn nghĩ đến hoa.”
Lâm nhìn cô:
“Chính vì chiến tranh nên mới phải giữ.”
Mai không nói gì.
Câu nói ấy ở lại trong lòng cô rất lâu.
Những ngày tiếp theo, bông hoa trở thành một điều đặc biệt đối với những người lính trong đơn vị.
Mỗi khi đi ngang qua, họ đều tránh bước lên nó.
Có người còn lấy một đoạn gỗ nhỏ cắm bên cạnh để đánh dấu.
Một chiến sĩ tên Phúc nói:
“Để sau này hòa bình, chúng ta xem nó còn sống không.”
Người khác cười:
“Đến lúc đó chắc nó thành cả vườn hoa rồi.”
Tất cả cùng cười.
Những tiếng cười ngắn ngủi giữa chiến trường đôi khi quý hơn bất cứ thứ gì.
Bởi chúng nhắc họ rằng họ vẫn còn là những con người trẻ tuổi.
Họ vẫn biết nhớ nhà.
Biết yêu thương.
Biết đùa vui.
Biết rung động trước một bông hoa.
Và họ vẫn còn một ngày mai để mong chờ.
Một đêm nọ, Lâm nhận được thư của mẹ.
Lá thư chỉ dài vài trang giấy mỏng.
Mẹ kể chuyện mùa lúa năm nay tốt.
Em gái anh đã lớn hơn.
Cây ổi trước nhà bắt đầu ra quả.
Cuối thư, mẹ viết:
“Con cứ yên tâm công tác. Ở nhà mọi người vẫn khỏe. Mẹ chỉ mong con giữ gìn sức khỏe. Khi nào trở về, mẹ sẽ nấu cho con món canh mà con thích.”
Lâm đọc đi đọc lại.
Anh gấp lá thư thật cẩn thận rồi đặt vào túi áo.
Mai nhìn anh:
“Thư nhà à?”
“Ừ.”
“Mẹ viết gì?”
“Không có gì nhiều.”
“Vậy sao anh cười?”
Lâm nhìn cô:
“Vì mẹ bảo sẽ nấu canh cho tôi khi tôi về.”
Mai cười:
“Thế thì phải cố mà về.”
Lâm gật đầu.
“Nhất định.”
Cả hai không biết rằng trong chiến tranh, hai chữ “nhất định” đôi khi là một lời hứa rất khó giữ.
Một trận đánh lớn xảy ra vào sáng hôm sau.
Tiếng bom đạn xé toạc màn sương.
Đất đá từ trên cao đổ xuống chiến hào.
Những người lính lao vào vị trí chiến đấu.
Mai cùng tổ cứu thương ở phía sau.
Lâm chỉ kịp nhìn cô một lần trước khi chạy đi.
Mai hét:
“Cẩn thận!”
Lâm quay lại:
“Cô cũng vậy!”
Rồi họ mất hút giữa khói bụi.
Trận chiến kéo dài nhiều giờ.
Có những khoảng thời gian tiếng súng dày đến mức người ta không nghe được tiếng người bên cạnh.
Lâm chiến đấu bên những người đồng đội thân thiết.
Phúc bị thương ở tay.
Một chiến sĩ khác bị đất đá vùi lấp.
Mọi người vừa chiến đấu vừa kéo đồng đội ra khỏi những đoạn chiến hào bị sập.
Đến gần trưa, Lâm nhận lệnh đưa một nhóm chiến sĩ sang vị trí khác.
Anh vừa chạy được vài bước thì một tiếng nổ lớn vang lên.
Lâm ngã xuống.
Tai anh ù đi.
Mọi thứ trước mắt trở nên trắng xóa.
Anh cố gượng dậy.
Chân trái đau buốt.
Một người đồng đội hét:
“Lâm! Nằm xuống!”
Nhưng Lâm vẫn cố bò về phía chiến hào.
Anh chỉ nghĩ đến một điều:
Mình phải sống.
Không phải vì sợ chết.
Mà vì anh đã hứa với mẹ.
Anh phải trở về.
Mai nghe tin Lâm bị thương thì lập tức chạy tới.
Cô tìm thấy anh trong một đoạn chiến hào.
Quần áo anh dính đầy đất.
Máu thấm qua ống quần.
Mai quỳ xuống.
“Lâm!”
Anh mở mắt.
“Mai…”
“Anh bị thương ở đâu?”
“Chân.”
Mai nhanh chóng kiểm tra vết thương.
“Đừng cử động.”
“Có nặng không?”
“Không được nói.”
“Nhưng…”
“Im nào!”
Lâm nhìn khuôn mặt đầy bụi đất của Mai.
Anh bỗng cười.
“Cô khóc à?”
Mai giật mình.
“Tôi không khóc.”
“Có.”
“Không.”
Lâm muốn trêu thêm nhưng không còn sức.
Mai cắn môi, cố giữ bình tĩnh.
Cô băng bó cho anh.
Trong lúc làm việc, bàn tay cô run lên.
Lâm nhận ra điều đó.
“Mai.”
“Gì?”
“Nếu tôi không về được…”
Mai ngẩng phắt lên:
“Anh sẽ về.”
“Nhưng nếu…”
“Không có nếu.”
Lâm im lặng.
Mai cúi xuống buộc lại lớp băng.
“Anh còn nợ mẹ anh một bát canh.”
Lâm bật cười.
“Đúng.”
“Vậy thì phải về.”
Sau trận đánh, đơn vị phải rút sang vị trí khác.
Lâm được đưa theo cùng.
Trước khi rời đi, anh cố nhìn về phía bông hoa.
Nó vẫn còn đó.
Thân cây nghiêng ngả vì bom đạn.
Đất quanh nó bị cày xới.
Một nửa cánh hoa đã rơi xuống.
Nhưng nó vẫn sống.
Lâm nói với Phúc:
“Đừng quên nó.”
Phúc cười:
“Yên tâm. Tao sẽ giữ.”
Lâm gật đầu.
“Sau này hòa bình, chúng ta sẽ quay lại.”
Phúc vỗ vai anh:
“Nhất định.”
Nhưng chiến tranh không cho con người quyền lựa chọn tất cả.
Những ngày sau đó, đơn vị liên tục di chuyển.
Lâm vẫn chưa bình phục hoàn toàn nhưng không chịu rời đồng đội.
Anh chống gậy tham gia những công việc nhẹ.
Mai nhiều lần trách:
“Anh phải nghỉ.”
Lâm đáp:
“Còn nhiều người cần hơn tôi.”
Mai tức giận:
“Anh lúc nào cũng nghĩ cho người khác.”
Lâm cười:
“Thế cô thì sao?”
Mai im lặng.
Một lúc sau, cô nói:
“Tôi cũng vậy.”
Hai người nhìn nhau.
Không ai nói thêm.
Giữa họ có một thứ tình cảm rất trong trẻo.
Không phải những lời hứa hẹn lớn lao.
Không phải những câu nói lãng mạn.
Chỉ là sự quan tâm trong những ngày tháng khắc nghiệt nhất.
Một người nhớ nhắc người kia ăn uống.
Một người luôn để dành phần nước.
Một người âm thầm giữ lại lá thư nhà.
Một người lặng lẽ kiểm tra vết thương trước khi đi ngủ.
Chỉ vậy thôi.
Nhưng trong chiến tranh, đôi khi “chỉ vậy thôi” đã là cả một tình yêu.
Mùa mưa đến.
Những trận mưa rừng kéo dài hàng giờ.
Chiến hào ngập nước.
Quần áo lúc nào cũng ẩm.
Lương thực thiếu thốn.
Những người lính trẻ gầy đi trông thấy.
Nhưng họ vẫn động viên nhau.
Một tối, Phúc nói:
“Sau chiến tranh, tao sẽ về quê.”
Lâm hỏi:
“Làm gì?”
“Trồng hoa.”
Mọi người cười.
Phúc nói tiếp:
“Trồng thật nhiều. Hoa đỏ, hoa vàng, hoa tím. Trồng kín cả sân.”
Lâm nói:
“Tao sẽ trồng một cây trước cửa.”
Mai hỏi:
“Cây gì?”
Lâm đáp:
“Cây hoa giống bông hoa trong chiến hào.”
“Anh biết tên nó đâu mà trồng?”
“Không biết.”
“Vậy tìm.”
“Ừ.”
Mọi người lại cười.
Đêm ấy, họ kể cho nhau nghe về những điều mình muốn làm sau chiến tranh.
Người muốn về cưới vợ.
Người muốn làm ruộng.
Người muốn mở một cửa hàng nhỏ.
Người muốn được ngủ một giấc thật dài trong căn nhà của mình.
Những ước mơ giản dị ấy đã trở thành ngọn lửa giữ họ sống qua những tháng ngày khốc liệt.
Một buổi sáng, đơn vị nhận nhiệm vụ mới.
Lâm biết nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm.
Trước khi lên đường, anh lấy lá thư của mẹ ra đọc.
Mai đứng bên cạnh.
“Anh lại đọc thư.”
“Ừ.”
“Anh đọc thuộc rồi mà.”
“Đọc lại vẫn thấy vui.”
Mai nhìn anh.
“Anh có muốn viết thư trả lời không?”
Lâm gật đầu.
“Nhưng chưa biết viết gì.”
“Viết rằng anh nhớ mẹ.”
“Cái đó ai cũng biết.”
“Viết rằng anh sẽ về.”
Lâm cười:
“Cái đó tôi đã viết nhiều lần.”
“Vậy viết lại.”
Lâm lấy giấy ra.
Anh viết:
“Mẹ ơi,
Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo.
Con vẫn nhớ lời mẹ dặn.
Ở đây có một bông hoa rất đẹp. Con muốn mang hạt của nó về trồng trước sân nhà mình.
Nếu con về muộn, mẹ đừng buồn.
Con nhất định sẽ về.
Con trai của mẹ.”
Lâm gấp thư lại.
Anh đưa cho Mai.
“Giữ giúp tôi.”
Mai hỏi:
“Sao không tự giữ?”
“Lỡ tôi làm mất.”
Mai cẩn thận cất lá thư vào túi.
“Được. Tôi sẽ giữ.”
Lâm nhìn cô:
“Nhất định phải gửi cho mẹ tôi.”
Mai gật đầu.
“Nhất định.”
Trận chiến diễn ra vào một buổi chiều mưa.
Đơn vị bị chia cắt.
Liên lạc khó khăn.
Lâm cùng một số đồng đội phải giữ vị trí trong chiến hào.
Khói lửa phủ kín cả quả đồi.
Không ai biết trận đánh kéo dài bao lâu.
Lâm chỉ biết mình phải giữ vị trí.
Bên cạnh anh là Phúc.
Phúc bị thương nhưng vẫn cố chiến đấu.
“Lâm!”
“Gì?”
“Nếu tao không qua khỏi…”
“Đừng nói linh tinh.”
“Nghe tao.”
Lâm nhìn bạn.
Phúc mỉm cười:
“Nhớ trồng hoa.”
Lâm nghẹn lại.
“Ừ.”
“Trồng cả phần của tao.”
“Ừ.”
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Phúc ngã xuống.
Lâm lao tới.
Nhưng không kịp nữa.
Anh ôm lấy người đồng đội.
Mưa hòa với nước mắt.
Lâm không khóc thành tiếng.
Anh chỉ nói:
“Chờ tao…”
Nhưng Phúc không thể trả lời.
Đến tối, tiếng súng thưa dần.
Lâm bị thương lần nữa.
Anh cố gượng dậy.
Trong ánh sáng mờ nhạt, anh nhìn thấy bông hoa.
Không hiểu bằng cách nào, một hạt giống từ đâu đó đã rơi xuống đoạn chiến hào mới.
Một bông hoa nhỏ khác đang nhú lên.
Lâm nhìn nó thật lâu.
Anh đưa tay chạm vào cánh hoa.
Rồi anh nhớ đến mẹ.
Nhớ căn nhà.
Nhớ lời hứa.
Nhớ lá thư đã giao cho Mai.
Anh cố đứng dậy.
Nhưng cơ thể không còn nghe lời.
Lâm ngã xuống.
Trước khi nhắm mắt, anh vẫn nhìn về phía bông hoa.
Trong khoảnh khắc ấy, anh không còn nghe tiếng súng.
Anh chỉ nghe tiếng mẹ gọi:
“Lâm ơi!”
Và anh tưởng tượng mình đang chạy trên con đường làng.
Trời quê xanh trong.
Mẹ đứng trước cổng.
Em gái chạy ra.
Trước hiên nhà là một bông hoa đang nở.
Lâm mỉm cười.
Rồi mọi thứ chìm vào yên lặng.
Mai tìm thấy Lâm vào sáng hôm sau.
Cô quỳ xuống bên anh.
Không nói được gì.
Trên tay Lâm vẫn còn nắm một cánh hoa nhỏ.
Mai cúi xuống.
Cô hiểu rằng anh đã nhìn thấy nó trước khi ra đi.
Cô nhẹ nhàng lấy cánh hoa khỏi tay anh.
Rồi lấy lá thư trong túi áo.
Lá thư vẫn còn nguyên.
Cô áp nó vào ngực.
Nước mắt rơi xuống.
Nhưng Mai không cho phép mình khóc lâu.
Cô còn phải làm nhiệm vụ.
Cô còn phải cứu những người đang sống.
Và cô còn một lời hứa phải thực hiện.
Nhiều tháng sau, chiến tranh kết thúc.
Mai trở về quê Lâm.
Cô đi một mình trên con đường làng.
Căn nhà nhỏ hiện ra sau hàng tre.
Người mẹ già đứng trước cửa.
Bà nhìn Mai rất lâu.
Không cần hỏi, bà đã hiểu.
Mai lấy lá thư ra.
“Bác ơi…”
Bà không nói.
Chỉ đưa tay nhận lấy.
Bà đọc từng dòng.
Đọc đến câu:
“Con muốn mang hạt của nó về trồng trước sân nhà mình.”
Bà bật khóc.
Mai kể cho bà nghe về bông hoa trên chiến hào.
Kể về những người lính đã cùng Lâm bảo vệ nó.
Kể về lời hứa của Phúc.
Kể về những ngày Lâm nhắc đến mẹ.
Bà nghe trong nước mắt.
Cuối cùng, bà hỏi:
“Con tôi có đau không?”
Mai im lặng rất lâu.
Rồi cô nói:
“Anh ấy không sợ, bác ạ.”
Bà nhìn Mai.
“Trước khi đi, anh ấy còn nhắc đến bác.”
Người mẹ cúi đầu.
Hai bàn tay già nua nắm chặt lá thư.
“Vậy là được rồi.”
Sau đó, Mai trở lại nơi đơn vị từng đóng quân.
Cô tìm đến quả đồi.
Chiến tranh đã đi qua.
Những hố bom vẫn còn đó.
Những đoạn chiến hào bị sạt lở.
Cỏ mọc xanh trên đất.
Mai đi rất lâu.
Cuối cùng, cô tìm thấy nơi bông hoa từng mọc.
Bông hoa cũ đã không còn.
Nhưng xung quanh đó có rất nhiều cây hoa nhỏ.
Có lẽ hạt của nó đã theo gió bay đi.
Có lẽ những người lính đã vô tình mang hạt theo giày dép.
Có lẽ đất đã giữ lại sự sống.
Mai ngồi xuống.
Cô lấy từ túi áo một nắm hạt giống.
Đó là những hạt cô đã nhặt được quanh chiến hào.
Cô gieo chúng xuống đất.
Rồi đứng lên.
Gió thổi qua đồi.
Những bông hoa nhỏ rung rinh.
Mai nhìn chúng và mỉm cười.
“Lâm ơi…”
Cô nói rất khẽ.
“Anh thấy chưa?”
“Chúng vẫn nở.”
Nhiều năm sau nữa, quả đồi năm ấy trở thành một vùng đất xanh.
Không còn tiếng súng.
Không còn những chiến hào.
Trẻ em trong những ngôi làng gần đó thường đến chơi.
Chúng chạy trên những con đường đất, hái những bông hoa nhỏ rồi cài lên tóc.
Có một cô bé từng hỏi bà:
“Bà ơi, sao ở đây có nhiều hoa thế?”
Người bà mỉm cười:
“Vì ngày xưa có những người lính đã giữ lại một bông hoa.”
“Để làm gì ạ?”
“Để nhớ rằng đất nước này không chỉ cần được bảo vệ bằng súng đạn. Nó còn cần được bảo vệ để một ngày nào đó trẻ con có thể chạy trên những cánh đồng đầy hoa.”
Cô bé không hiểu hết.
Nhưng em vẫn cúi xuống hái một bông hoa.
Em đặt nó bên bia tưởng niệm những người đã hy sinh.
Gió thổi nhẹ.
Bông hoa rung rinh.
Có những người đã đi qua chiến tranh bằng tuổi hai mươi.
Họ mang theo trong ba lô những lá thư của mẹ.
Mang theo những tấm ảnh gia đình.
Mang theo ước mơ về một mái nhà.
Và đôi khi, họ mang theo cả một bông hoa nhỏ.
Họ không biết mình sẽ sống đến ngày hòa bình hay không.
Nhưng họ vẫn chiến đấu để những người phía sau được sống trong hòa bình.
Bông hoa trên chiến hào năm ấy có thể rất nhỏ.
Nhưng nó đã chứng kiến những tháng ngày lớn lao của lịch sử.
Nó chứng kiến những người lính trẻ biết sợ nhưng vẫn tiến lên.
Chứng kiến những người mẹ đứng trước cổng chờ con.
Chứng kiến những tình bạn không cần lời thề vẫn bền chặt.
Chứng kiến những tình yêu chưa kịp gọi thành tên.
Và chứng kiến những ước mơ giản dị đã được gửi lại giữa đất trời.
Ngày hôm nay, khi đất nước đã bình yên, chúng ta có thể đi trên những con đường không còn tiếng bom.
Có thể đến trường.
Có thể ngồi bên gia đình.
Có thể nhìn một bông hoa nở trong sân nhà mà không phải sợ nó bị vùi dưới bom đạn.
Nhưng nếu một ngày nào đó chúng ta đứng trước một bông hoa nhỏ bên đường, xin hãy nhớ rằng:
Có thể ở một nơi nào đó, từng có một người lính trẻ đã nhìn một bông hoa như thế và mơ về ngày hòa bình.
Anh đã không trở về.
Nhưng giấc mơ của anh đã trở về.
Nó trở về trong tiếng cười của trẻ nhỏ.
Trong những mùa lúa vàng.
Trong những con đường làng yên bình.
Trong những bông hoa nở giữa đất trời.
Và trong ký ức của những người còn sống.
Bông hoa ấy không còn chỉ là một bông hoa.
Nó là biểu tượng của sự sống.
Là lời nhắc nhở về sự hy sinh.
Là tình yêu quê hương được viết bằng tuổi trẻ.
Và cũng là lời nhắn gửi từ một thời hoa lửa:
Hãy trân trọng hòa bình, bởi phía sau mỗi ngày bình yên hôm nay là biết bao người đã gửi lại tuổi xuân của mình cho đất nước.
Trên quả đồi năm ấy, những bông hoa vẫn nở.
Không ai biết chính xác chúng bắt đầu từ bông hoa nào.
Không ai biết hạt giống đầu tiên thuộc về ai.
Nhưng mỗi mùa xuân, cả quả đồi lại phủ đầy sắc hoa.
Như thể những người lính năm xưa vẫn còn ở đó.
Như thể họ đang mỉm cười.
Và như thể lời hứa năm nào cuối cùng cũng đã được thực hiện:
Chiến tranh đã đi qua.
Đất nước đã hòa bình.
Những bông hoa vẫn còn nở.



