Cựu Thanh niên xung phong

Bông hoa Trên Đỉnh Đồi

Qua lời kể của nhân chứng Trần Thị Lan, câu chuyện tái hiện những ngày tháng gian khổ nơi tuyến đường tiếp tế. Dù phải đối mặt với bom đạn và muôn vàn khó khăn, những con người trẻ tuổi vẫn giữ vững niềm tin, tình đồng đội và khát vọng về một ngày đất nước hoàn toàn bình yên.

Đồng Tháp04/07/2026Thượng Văn Hiền (Xã Phú Thọ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Thị Lan, một cựu thanh niên xung phong. Đến hôm nay, mỗi khi nhìn thấy những con đường rộng mở và dòng người tấp nập qua lại, tôi lại nhớ về những năm tháng tuổi trẻ của mình giữa khói lửa chiến tranh.

Ngày ấy, công việc của chúng tôi là san lấp hố bom, sửa đường và đưa hàng tiếp tế đến tiền tuyến. Ban ngày máy bay quần thảo, ban đêm cả đội lại tranh thủ làm việc dưới ánh trăng. Có những hôm vừa lấp xong một hố bom thì tiếng nổ lại vang lên, tất cả phải bắt đầu từ đầu.

Tôi vẫn nhớ như in một đêm mưa lớn. Một chiếc xe chở lương thực bị sa lầy giữa đoạn đường vừa bị bom đánh. Không ai bảo ai, cả đội cùng lao xuống bùn, dùng sức đẩy xe tiến về phía trước. Khi chiếc xe vượt qua được quãng đường khó khăn, ai cũng lấm lem bùn đất nhưng trên gương mặt đều nở nụ cười vì biết rằng những người lính ở tiền tuyến sẽ có đủ lương thực.

Năm tháng trôi qua, chiến tranh đã lùi xa. Con đường năm xưa giờ được trải nhựa phẳng phiu, hai bên là những hàng cây xanh mát. Mỗi lần đi ngang nơi ấy, tôi lại mỉm cười nhớ đến những người đồng đội đã cùng mình vượt qua biết bao gian khổ.

Tôi luôn tin rằng, những hy sinh của một thế hệ đã góp phần mang lại cuộc sống hòa bình hôm nay. Vì thế, tôi mong thế hệ trẻ sẽ biết trân trọng lịch sử, gìn giữ hòa bình và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bông hoa Trên Đỉnh Đồi | Câu chuyện thời hoa lửa