Bông hoa trên đồi
Bông hoa trên đồi
Một buổi sáng trên một ngọn đồi, những người lính đang khẩn trương chuẩn bị cho một trận đánh.
Trong số họ có Cù Chính Lan, một chiến sĩ trẻ nổi tiếng gan dạ.
Một đồng đội nhìn anh rồi hỏi:
— Lan, trận này nguy hiểm lắm. Cậu có sợ không?
Cù Chính Lan mỉm cười:
— Ai cũng có lúc sợ. Nhưng khi đất nước cần, mình phải cố gắng vượt qua nỗi sợ.
Trận chiến bắt đầu.
Quân địch tiến đến với những chiếc xe tăng lớn. Tiếng động cơ vang lên giữa núi rừng.
Một chiến sĩ trẻ lo lắng:
— Xe tăng đến rồi! Chúng ta phải làm sao?
Cù Chính Lan nhìn chiếc xe tăng đang tiến gần, rồi nhanh chóng tìm cách tiếp cận.
Anh cùng đồng đội chiến đấu quyết liệt, tìm cách ngăn bước tiến của xe tăng địch.
Trong khoảnh khắc nguy hiểm, Cù Chính Lan dũng cảm lao lên, dùng bộc phá tấn công chiếc xe tăng.
Tiếng nổ vang lên giữa ngọn đồi.
Chiếc xe tăng bị phá hủy.
Những người lính phía sau đồng loạt tiến lên.
Một đồng đội chạy đến gọi:
— Lan!
Nhưng Cù Chính Lan đã bị thương rất nặng.
Anh chỉ kịp nhìn đồng đội và nói:
— Các cậu… tiếp tục chiến đấu nhé!
Rồi anh hy sinh.
Sau trận đánh, những người lính đứng lặng bên ngọn đồi.
Một chiến sĩ trẻ hái một bông hoa nhỏ đặt xuống nơi Cù Chính Lan đã ngã xuống.
Anh nói:
— Cậu còn trẻ quá…
Gió thổi qua ngọn đồi. Bông hoa nhỏ rung rinh giữa nắng.
Nhiều năm sau, nơi ấy đã trở thành một vùng quê yên bình. Những đứa trẻ chạy trên con đường mà ngày trước từng có tiếng bom đạn.
Một người lính già dẫn cháu đi qua ngọn đồi và kể:
— Ngày xưa, có một người lính trẻ tên Cù Chính Lan đã hy sinh ở đây. Anh ấy đã dùng lòng dũng cảm của mình để bảo vệ đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ.
Đứa trẻ hỏi:
— Ông ơi, anh ấy có sợ không?
Người lính già nhìn bông hoa trên đồi rồi đáp:
— Có thể anh ấy cũng sợ. Nhưng anh ấy đã chọn bước lên phía trước.
Gió vẫn thổi.
Bông hoa nhỏ trên đồi vẫn rung rinh như một lời nhắc về một tuổi trẻ đã sống dũng cảm và hy sinh vì Tổ quốc.



