BÔNG HOA TRÊN ĐƯỜNG RA PHÁP TRƯỜNG VÀ KHÍ PHÁCH BẤT TỬ CỦA NGƯỜI THIẾU NỮ ĐẤT ĐỎ
BÔNG HOA TRÊN ĐƯỜNG RA PHÁP TRƯỜNG VÀ KHÍ PHÁCH BẤT TỬ CỦA NGƯỜI THIẾU NỮ ĐẤT ĐỎ
BÔNG HOA TRÊN ĐƯỜNG RA PHÁP TRƯỜNG VÀ KHÍ PHÁCH BẤT TỬ CỦA NGƯỜI THIẾU NỮ ĐẤT ĐỎ
Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, một bầu không khí u uất và lạnh lẽo bao trùm khắp các phòng giam của nhà tù Côn Đảo khi thực dân Pháp quyết định lén lút thi hành bản án tử hình đối với người con gái Đất Đỏ lúc trời còn chưa sáng rõ. Trước giờ áp giải, tên chúa ngục rót một ly rượu đầy, chìa ra trước mặt chị Sáu và cố tỏ ra lịch thiệp khi bảo chị uống đi để lấy thêm can đảm trước lúc bị xử bắn, nhưng chị chỉ khinh bỉ nhìn hắn rồi lạnh lùng đáp lại bằng một giọng nói trong trẻo nhưng đầy đanh thép rằng chị không cần rượu, và nếu bọn chúng cần rượu để có thêm can đảm nổ súng vào chị thì cứ tự nhiên uống đi. Câu trả lời khiến tên chúa ngục sững sờ, đành ra lệnh áp giải chị ra bãi bắn ở nghĩa trang Hàng Dương dưới sự canh gác của hai hàng lính mang súng bọc hậu.
Trong khi hai tay hoàn toàn tự do không hề bị xích, chị Sáu bước đi trên con đường đất đá nhấp nhô nhẹ nhàng như đang đi dạo, khom người nâng niu ngắt một đóa hoa dại nở muộn bên vệ đường rồi dịu dàng cài lên mái tóc của mình. Đến bãi bắn, nhìn thấy một nhóm tù nhân Côn Đảo gầy gò, xơ xác đang run rẩy đào một chiếc huyệt đất dưới họng súng của quân thù, chị dừng chân lại hỏi nhỏ xem chiếc huyệt đó có phải đào cho chị hay không khiến những người tù nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng không ai dám trả lời. Hiểu được nỗi lòng của những người đồng chí, chị Sáu mỉm cười gỡ đóa hoa tươi trên mái tóc của mình xuống, bước lại gần trao tận tay cho một người tù rồi gửi lời cảm ơn họ, đồng thời nhắn nhủ đầy kiêu hãnh rằng hôm nay họ mới chỉ đào một cái huyệt nhỏ thôi, ngày mai họ sẽ phải đào một cái huyệt thật to để chôn vùi tất cả những kẻ cướp nước đang đứng bắn chị ngày hôm nay.
Câu nói của người thiếu nữ chưa đầy mười chín tuổi vang lên giữa nghĩa trang Hàng Dương như một tiếng sét đánh ngang tai bọn đao phủ, làm những bàn tay cầm súng của chúng phải run rẩy bàng hoàng trước khi tiếng hát bài Tiến quân ca của chị vút bay lên, hòa vào tiếng sóng biển gầm vang và tiếng rì rào của ngàn vạn cây dương cho đến khi loạt đạn tàn bạo nổ súng. Chị Võ Thị Sáu đã ngã xuống, nhưng đóa hoa dại cài trên mái tóc và lời cảnh báo đanh thép dành cho kẻ thù vẫn mãi là một biểu tượng bất tử, thắp sáng ngọn lửa kiên cường cho cả một dân tộc.



