BÔNG HOA TRÊN MŨ SẮT
Giữa chiến trường khốc liệt, một bông hoa nhỏ cài trên chiếc mũ sắt của người lính trẻ trở thành biểu tượng cho niềm tin, hy vọng và vẻ đẹp của con người giữa chiến tranh tàn khốc
Năm 1970, đơn vị của Trần Quốc Nam hành quân xuyên qua một cánh rừng bị bom cày nát.
Cây cháy đen, đất đá tung tóe, khói vẫn âm ỉ từ trận đánh hôm trước.
Trong tiểu đội có một chiến sĩ trẻ tên Vũ Hoàng Sơn, người luôn khác biệt với mọi người.
Sơn thường hái những bông hoa dại ven đường cài lên mũ sắt.
Đồng đội hay trêu:
“Đi đánh giặc hay đi hội làng thế?”
Sơn chỉ cười:
“Bom đạn đầy trời rồi, phải giữ lại chút đẹp cho đời chứ.”
Một buổi chiều, đơn vị bị phục kích.
Đạn nổ dữ dội từ sườn đồi.
Cả tiểu đội lao vào chiến đấu.
Khi thấy đồng đội bị thương giữa làn đạn, Sơn không do dự lao ra kéo người về.
Anh cứu được bạn mình.
Nhưng viên đạn thứ hai xuyên trúng ngực anh.
Ngã xuống, chiếc mũ sắt rơi ra bên cạnh.
Bông hoa dại trên mũ vẫn còn nguyên.
Trần Quốc Nam quỳ xuống ôm lấy bạn, nghẹn ngào:
“Sơn… cố lên!”
Sơn mỉm cười yếu ớt:
“Đừng bỏ… bông hoa đó…”
Đó là câu cuối cùng anh nói.
Sau trận đánh, cả đơn vị chôn Sơn dưới chân đồi.
Trên nấm đất mới, mọi người cắm đầy hoa dại.
Trần Quốc Nam kể lại:
“Từ đó, mỗi lần ra trận, chúng tôi đều cài một nhành lá hay bông hoa lên mũ… để nhớ rằng giữa chiến tranh, mình vẫn là con người.”



