Cựu chiến binh

BÔNG HOA TRÊN MŨ SẮT

Lào Cai20/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ xã Bảo Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Đặng Văn Thành, sinh năm 1952. Năm 1973 tôi chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên.

Một buổi sáng hành quân qua bản làng vừa bị bom tàn phá, tôi gặp một bé gái khoảng bảy tuổi đứng bên đường. Con bé chìa cho tôi một bông hoa rừng màu tím rồi nói:
“Chú bộ đội mang may mắn.”

Tôi cắm bông hoa ấy lên chiếc mũ sắt của mình. Đồng đội ai cũng cười, bảo tôi “làm điệu”.

Nhưng kỳ lạ là từ hôm đó tôi luôn giữ nó bên mình.

Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị tôi bị kẹt dưới làn đạn rất lâu. Tôi bò qua từng đoạn giao thông hào để tiếp đạn cho đồng đội. Có lúc cái chết tưởng chừng ngay trước mặt.

Khi trận đánh kết thúc, tôi ngồi tựa lưng vào gốc cây mới phát hiện bông hoa tím vẫn còn mắc trên mũ, dù đã héo khô.

Tôi không hiểu vì sao mình còn sống sau trận ấy. Có thể chỉ là may mắn thôi. Nhưng từ đó tôi luôn tin rằng giữa chiến tranh tàn khốc, vẫn tồn tại những điều rất đẹp và rất con người.

Bây giờ tôi đã ngoài bảy mươi tuổi. Bông hoa ngày ấy chỉ còn lại vài cánh ép trong cuốn sổ cũ. Nhưng mỗi lần mở ra nhìn, tôi lại nhớ về cô bé bên đường đất đỏ năm nào và nhớ cả tuổi trẻ của mình giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn