Bông hoa trên pháp trường
Người ta vẫn kể lại rằng, buổi sáng hôm ấy ở Côn Đảo, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Một cô gái nhỏ bé, mới 19 tuổi, bị đưa ra pháp trường.
Đó là Võ Thị Sáu.
Điều khiến tất cả sững sờ không phải là bản án, mà là thái độ của chị. Không run sợ, không khóc lóc. Trên tay chị cầm một bông hoa trắng nhỏ – nhặt vội bên đường.
Một tên lính tiến đến, định bịt mắt chị.
Chị lắc đầu.
“Không cần.”
Giọng nói nhẹ nhưng dứt khoát.
Chị đứng thẳng, mắt nhìn thẳng vào hàng súng. Không cúi đầu. Không né tránh.
Khoảnh khắc ấy, người ta nói rằng, chính những kẻ cầm súng cũng bối rối.
Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, cô gái trẻ vẫn bình thản như đang bước vào một buổi sáng bình thường.
Rồi tiếng hô vang lên.
Không phải lời xin tha, mà là lời của một người chiến sĩ:
“Việt Nam muôn năm!”
Tiếng súng nổ.
Bông hoa trắng rơi xuống đất.
Dấu ấn của câu chuyện không nằm ở cái chết, mà nằm ở tư thế sống — một tuổi trẻ dám đối diện, dám hi sinh, và giữ trọn niềm tin đến giây phút cuối cùng.
Đó cũng chính là ngọn lửa mà mỗi đoàn viên thanh niên hôm nay cần ghi nhớ và tiếp nối.



