Khác

BÔNG HOA TRÊN PHÁP TRƯỜNG

TP. Hồ Chí Minh19/08/2026Xã Ba Dinh (Đoàn xã Ba Dinh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, một chuyến xe đặc biệt lăn bánh từ nhà giam Côn Đảo hướng về phía bãi cát hàng dương. Trên xe là người con gái Đất Đỏ mới mẻ mười chín tuổi — Võ Thị Sáu. Hôm ấy là ngày chị ra pháp trường.

Đi giữa vòng vây của những họng súng đen ngòm và những khuôn mặt lạnh lùng của lính đao phủ, chị Sáu không hề run sợ. Trên đường đi, chị nhẹ nhàng cúi xuống, hái một bông hoa dại bên đường rồi thong thả cài lên mái tóc còn xanh của mình. Hành động ung dung ấy khiến những tên lính Pháp phải kinh ngạc nhìn nhau.

Khi đến bãi bắn, tên cố đạo tiến lại gần, đề nghị rửa tội cho chị. Chị Sáu gạt phắt đi và nói: "Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp giết tôi đây mới là kẻ có tội." Lúc bọn đao phủ tiến lên định lấy băng đen bịt mắt chị lại, chị kiên quyết cự tuyệt: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!"

Đối mặt với cái chết, chị đứng hiên ngang, hướng đôi mắt trong sáng, rực lửa căm thù nhìn thẳng vào những nòng súng đang chĩa về phía mình. Chị cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca. Giọng hát của người thiếu nữ vang vọng giữa không gian bao la của biển đảo, khiến những bàn tay gầy cò súng của kẻ thù phải run rẩy. Khi tên chỉ huy hô bắn, chị ngừng hát và dùng hết sức lực hô vang: "Việt Nam độc lập muôn năm!"

Tiếng súng nổ vang. Người con gái ấy ngã xuống, nhưng bông hoa trên mái tóc chị vẫn đỏ thắm, và tinh thần bất khuất của chị đã hóa thành bất tử trong lòng người dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn