Anh hùng Lực lượng vũ trang

BÔNG HOA TRÊN TỌA ĐỘ LỬA: CÂU CHUYỆN VỀ NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG NGUYỄN THỊ BÍCH

Hành trình ngược dòng thời gian về với những năm tháng hào hùng của dân tộc chưa bao giờ ngưng làm thổn thức những người làm công tác Đoàn chúng tôi. Nếu mặt trận biên giới Tây Nam là những cánh rừng tràm ngập nước, chiến trường Quảng Trị là bom pháo rền vang, thì tọa độ ngã ba Đồng Lộc hay các trọng điểm tuyến lửa đường 15A lại ghi dấu ấn đậm nét của những bóng hồng thanh niên xung phong quả cảm. Tiếp nối chuỗi bài viết về những người anh hùng bình dị, câu chuyện thứ ba xin được trân trọng gửi gắm đến một đóa hoa thép đã vĩnh viễn nằm lại ở tuổi đôi mươi.

Hà Tĩnh07/08/2026Xã Nghĩa Đồng (Đoàn xã Nghĩa Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cô gái sông La xung phong ra mặt trận

Sinh ra và lớn lên bên dòng sông La phẳng lặng (huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh), Nguyễn Thị Bích (sinh năm 1952) vốn là một thiếu nữ nết na, dịu dàng, có chất giọng ngọt ngào đậm chất quê hương. Mùa xuân năm 1970, khi tiếng gọi "Tất cả vì miền Nam ruột thịt" vang lên khắp các làng quê xứ Nghệ, Bích vừa tròn 18 tuổi.

Dù cha mẹ chỉ có mình cô là con một, và các bác hàng xóm đều khuyên Bích nên ở nhà chờ xét tuyển đi học đại học sư phạm theo ý nguyện của gia đình, nhưng cô gái trẻ đã đưa ra một quyết định táo bạo. Bích trốn nhà lên thị xã, viết đơn bằng máu tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP).

Trong lá đơn viết vội gửi Ban Chỉ huy Tỉnh đoàn, cô dòng dở những lời lẽ chân thành: "Đất nước đang có giặc, thanh niên chúng cháu không thể ngồi yên trong lớp học. Xin cho con được góp một phần xương máu nhỏ bé của mình để thông đường cho xe ra trận".

Được biên chế vào Đại đội 5, Cục Giao thông Vận tải tuyến lửa, Bích cùng đồng đội được phân công gác và làm nhiệm vụ san lấp hố bom, hướng dẫn xe qua một trong những trọng điểm ác liệt nhất lúc bấy giờ – khu vực phà Bến Thủy và các tuyến đường nhánh tỏa đi miền Nam.

Đêm trắng trên tọa độ lửa

Công việc của một nữ TNXP tuyến lửa chưa từng có một phút bình yên. Ban ngày, máy bay trinh sát OV-10 và "thần sấm" F-105 của địch gầm rú trên không trung, rải bom bi và bom napan xuống bất cứ vệt khói nào xuất hiện. Ban đêm, chúng dùng pháo sáng treo lơ lửng, biến đêm thành ngày để cày xới các trọng điểm giao thông

Nhiệm vụ của Bích và tiểu đội là túc trực ngay tại các ngã ba trọng điểm. Khi máy bay địch vừa dứt đợt bom, các cô phải lập tức có mặt để kiểm tra bom nổ chậm, đo đạc hố bom, dùng cuốc xẻng san lấp mặt đường và cắm cọc tiêu quang báo để những chuyến xe vận tải quân sự kịp qua sông trước khi trời sáng.

Đêm 14/4/1972, một trận mưa bom tọa độ quy mô lớn chưa từng có trút xuống khu vực đóng quân của Đại đội 5. Hàng chục quả bom tấn đã cắt đứt hoàn toàn mạch máu giao thông. Đội hình xe vận tải chở đạn dược, lương thực cho chiến trường miền Nam đang xếp hàng dài chờ lệnh vượt tuyến.

Nhận nhiệm vụ chỉ huy tổ trinh sát mặt đường để dò tìm bom nổ chậm và san lấp nhanh một hố bom lớn chắn ngang giữa đường, Bích không chút do dự lao ra trọng điểm dưới ánh pháo sáng chói lòa. Cô cùng ba đồng đội miệt mài làm việc với tốc độ khẩn trương. Chỉ trong vòng chưa đầy nửa tiếng, đoạn đường lầy lội đã được san phẳng cơ bản, những chiếc xe tải đầu tiên bắt đầu nhích bánh vượt qua.

Khóa tay vào vô lăng lịch sử và sự bất tử

Đúng vào thời điểm chiếc xe đi đầu sắp vượt qua đoạn đường vừa sửa, một tốp máy bay phản lực địch quay đầu trở lại, bất ngờ nã một loạt rốc-két và bom tọa độ xuống ngay vị trí tổ công tác.

 

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, nhận thấy quả bom nổ chậm vừa trúng ngay sát vách hầm trú ẩn nơi các đồng đội bị thương đang nằm, Bích không chạy về phía hầm trú ẩn an toàn của mình. Cô hét lớn cảnh báo đồng đội, rồi lao thẳng về phía quả bom định mệnh với ý định dùng thân mình hoặc bao cát để cản sức công phá, bảo vệ tính mạng cho hàng chục chiến sĩ trên xe vận tải và đồng đội trong hầm.

Một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc màn đêm. Đất đá và khói lửa mù mịt cả một góc trời.

Khi đồng đội tiếp cận hiện trường, Nguyễn Thị Bích đã anh dũng hy sinh. Cô ra đi khi tuổi đời vừa tròn 20 – cái tuổi đẹp nhất của đời người con gái, với bao nhiêu ước mơ, hoài bão và cả những hẹn hò chưa kịp ngỏ cùng người bạn chiến đấu ở đơn vị pháo cao xạ bên cạnh

Trong chiếc ba lô nhỏ của Bích gửi lại lán trại, đồng đội tìm thấy một cuốn sổ tay ép đầy những cánh hoa bằng lăng khô và một lá thư chưa kịp gửi cho mẹ. Dòng cuối cùng của trang nhật ký nhòe đi vì vết máu và nước mắt:

"Mẹ ơi, nếu con không trở về, xin mẹ đừng buồn quá. Con đã dâng trọn tuổi thanh xuân của mình cho đất nước. Để ngày mai, trên những cung đường này, những chiếc xe sẽ băng băng ra trận và hòa bình sẽ nở hoa...

Sự hy sinh của Nguyễn Thị Bích cùng lớp lớp thanh niên xung phong năm xưa đã trở thành tượng đài vĩnh cửu về lòng yêu nước và tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Cuộc đời của chị khép lại, nhưng ánh sáng từ ngọn lửa thanh xuân ấy vẫn mãi soi đường cho các thế hệ thanh niên Việt Nam hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn